Mục Tiêu Đã Định – Chương 44

MỤC TIÊU ĐÃ ĐỊNH

Tác giả: Tâm Thường

Chương 44: Cho con ôm bánh bao nhỏ

***

Bây giờ, bánh bao nhỏ hay em gái niềng răng đều đã trưởng thành, quan trọng nhất là đã trở thành người phụ nữ của anh. Lúc trước, lần chạm vào nhau đầu tiên đã khiến trái tim anh đập loạn nhịp, có phải ông trời đã ám chỉ hay không? Ám chỉ anh nhiều năm sau sẽ động lòng với cô.

Khắp nơi ồn ào, âm thanh vỡ vụn không ngừng vang lên từ bốn phía, tầm mắt trở nên mơ hồ, anh lui về sau vài bước, sau đó tầm nhìn của anh mới dần dần trở nên rõ ràng. Có người đang đánh nhau, anh quen biết hai người đó: Lục Tự và Lê Duệ, hơn nữa là ba người bọn anh bị một đám người cầm gậy bao vây tấn công. Uống rượu quá nhiều khiến bước đi dưới chân hơi loạng choạng, hành động không lưu loát như ngày thường nên đã trúng vài đòn của đối phương. Vừa quật ngã một người, thì đã cảm nhận được sau lưng có người đang đến gần, người bị anh đánh ngã dốc sức túm lấy anh, lúc anh giãy dụa thì nhìn thấy chiếc bóng đang phản chiếu trên tường khiến trong lòng anh trở nên nặng trĩu: Một người đang giơ cao một chiếc ghế dựa, chiếc ghế đó sẽ đập bể đầu anh ngay lập tức.

Ngay tại lúc tia chớp lóe lên, một thân ảnh nhào đến bảo vệ đầu anh, ngay sau đó tiếng gỗ vỡ vụn vang vọng bên tai, hơn nữa âm thanh đó càng lúc càng lớn, sau đó lại trở thành một mảng đỏ chói.

Bỗng nhiên Phong Ấn mở to hai mắt, lúc này anh mới phát hiện đó chỉ là một giấc mơ, thân thể ấm áp mềm mại trong lòng anh giật nhẹ, tiếng nói dịu dàng khàn khàn vang lên bên tai anh.

“Sao vậy anh?”

“Không có gì, anh nằm mơ.” Phong Ấn nghiêng người ôm lấy cô, hôn lên trán cô. “Ngủ đi em.”

“Ừhm…”

Lôi Vận Trình hắt hơi một cái rồi lại rúc vào lòng anh, cánh tay nhỏ nhắn của cô vòng qua thắt lưng anh, sau đó nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Phong Ấn nghe được tiếng hít thở đều đều của cô, nhịp tim đập hối hả của anh dần dần ổn định trở lại. Bé con này ngủ thật sự rất ngon, hô hấp êm dịu của cô phả vào cổ anh, cảm giác tốt đẹp như thế đấy. Bỗng nhiên anh nghĩ đến rất nhiều năm trước đây, cũng chính là thằng nhóc Lôi Dật Thành kia đã kéo anh đến Lôi gia nhìn em gái mới chào đời của cậu ta, đó là lần đầu tiên Phong Ấn nhìn thấy Lôi Vận Trình.

Nhỏ nhắn, mềm mại, tròn tròn, khắp người đều có màu hồng hồng, trên đầu cô bé còn có vài sợi lông tơ nhuyễn mịn như tóc. Phong Ấn ngắm nhìn chăm chú cái vật nhỏ nhắn này rất lâu, sau đó anh không nhịn được mà bật cười to. “Giống hệt bánh bao nhỏ, tròn ú như thế.”

“Cái gì bánh bao nhỏ, là Tiểu Tranh Tử.” Thương Tiểu Thiền hờn mát, thương yêu vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn của con gái, nhưng bà cũng bật cười khúc khích.

“Con nói không sai đúng không dì Thương? Sao dì lại sinh ra cái bánh bao nhỏ thế kia?” Phong Ấn hớn hở lăn qua lộn lại trên giường, anh không cẩn thận đè lên bàn tay nhỏ bé của Lôi Vận Trình.

Lôi Khải đau lòng đến mức suýt chút nữa là đánh anh, kỳ lạ là Lôi Vận Trình bị đánh thức chẳng những không khóc, mà còn vươn bàn tay mập mạp đến gần phía anh, trong miệng cất tiếng o oe, ánh mắt to tròn gần như ngấn nước.

“Dì Thương, cho cháu ôm bánh bao nhỏ đi.”

“Cháu mơ đi.” Lôi Khải nổi nóng, đâu chấp nhận tạo cơ hội để con trai kẻ thù làm tổn thương con gái bảo bối của mình.

Phong Ấn cứ ghé sát vào cạnh cô như thế, tùy ý để chân cô bé gẩy gẩy lên mặt mình, anh hơi nhếch môi nhìn cô. “Bánh bao nhỏ, anh là Phong Ấn.”

Bỗng chốc bàn tay nhỏ bé của Lôi Vận Trình nắm lấy ngón tay áp út của anh không buông.

Ngón áp út…

Anh nhớ được rõ như thế là vì trong giây phút Lôi Vận Trình nắm lấy tay anh, trái tim anh co thắt một nhịp, sau đó cô lại o oe cái miệng nhỏ nhắn rồi cười khanh khách. Đó là lần gặp gỡ đầu tiên giữa anh và vận mệnh tươi đẹp của mình, Thương Tiểu Thiền nói đó là lần đầu tiên Lôi Vận Trình cười sau nhiều ngày chào đời, vì thế anh đã đắc ý vênh vang cả một lúc.

Bánh bao nhỏ, em gái niềng răng, rất nhiều ký ức hiện lên trong đầu của anh, nó giống như một bộ phim đang phát sóng từng giây phút một, hóa ra tất cả đều rõ rệt như thế, sự cảm động không tên tràn ngập trong lòng anh. Bọn họ từng có chung nhiều kỷ niệm như thế, cho dù là một chiếc lá, một cây bút, một chai nước trái cây, một ánh mặt trời chói chang giữa trưa, thậm chí là một nụ cười, một sự trêu chọc ác ý… Bây giờ nhớ đến đều cảm thấy đó là sự hồn nhiên tươi đẹp nhất thuở thơ ngây.

Lôi Vận Trình trong lòng anh, cuối cùng đã không còn giống như thế nữa.

Chẳng qua tuổi tác của hai người khiến vòng tròn cuộc sống của họ có phần bất đồng. Anh lên trung học thì cô mới học tiểu học. Anh chuẩn bị chuyển đến nơi khác học đại học thì cô là người phản đối đầu tiên. Chỉ là lúc đó, cô còn quá nhỏ, lời nói của cô chỉ khiến anh cười. Huống chi lúc đó anh đang nồng thắm với Hạ Viêm Lương, đâu có tâm trạng để ý đến cô gái bé nhỏ đang dần dần lớn lên này.

Năm tháng thoi đưa, thoáng chốc đã trôi qua nhiều năm như thế, cuối cùng bọn họ cũng ở bên cạnh nhau, nói cách khác là, bọn họ vẫn luôn ở bên cạnh nhau.

Phong Ấn vẫn còn cười, anh ôm Lôi Vận Trình càng chặt hơn.

Bây giờ, bánh bao nhỏ hay em gái niềng răng đều đã trưởng thành, quan trọng nhất là đã trở thành người phụ nữ của anh. Lúc trước, lần chạm vào nhau đầu tiên đã khiến trái tim anh đập loạn nhịp, có phải ông trời đã ám chỉ hay không? Ám chỉ anh nhiều năm sau sẽ động lòng với cô.

Những ngày này không có nhiệm vụ phi hành nhưng lại có đợt huấn luyện thể năng. Mục Phong để Phong Ấn dẫn dắt toàn đội, còn ông ta thì lái xe theo phía sau giám sát.

“Phải nuôi dưỡng mấy cậu ấm lười biếng các cậu lại à? Đã bao lâu rồi không chạy thế? Ngay cả tân binh cũng sẽ không đến mức không tập trung như các cậu!”

Lôi Vận Trình vừa chạy một vòng về mệt đến mức sắp khóc, cô tháo ba lô trên lưng xuống, ngồi bệt xuống đất thở hồng hộc, vừa vô cùng vất vả hòa hoãn lại hơi thở đã thấy Phong Ấn ngồi xổm xuống đối diện cười xảo quyệt với cô.

“Chân nhũn rồi à?”

Anh cởi mũ xuống quạt cho cô, mồ hôi trên cổ anh chảy vào bên trong cổ áo quân phục, không biết vì sao điều đó lại khiến cô nhớ đến chuyện khiến người ta mặt đỏ tim đập mà hai người đã từng làm, lúc đó, mồ hôi chảy vòng trên cơ thể để trần gợi cảm của Phong Ấn rơi xuống người cô, mồ hôi của anh và của cô hòa tan làm một.

Yết hầu Lôi Vận Trình khô khốc, cô mở chai nước uống một hớp rồi lại một hớp.

Phong Ấn sáp đến nhỏ giọng hỏi một câu: “Chỗ đó đau à? Buổi tối nhớ bôi thuốc lên là được, chỉ là lúc này anh không tiện giúp em.”

“Phụt ——” Lôi Vận Trình không nhịn được phun nước ra, thảm hại đến mức không thể thảm hại hơn.

“Nói nhỏ gì thế Phong đại đội trưởng, kể chúng tôi nghe với.” Có người trêu chọc, những người khác cũng làm ồn theo.

“Xem Tiểu Lôi của chúng ta ỉu xìu kìa, Phong đại đội trưởng cứ để Tiểu Lôi gánh vách trọng trách nặng nề mãi thế.”

Phong Ấn nhã nhặn cười. “Nếu Mục Đoàn trưởng đồng ý thì tôi nói cũng không sao cả.”

Lôi Vận Trình có lớn gan to mật đến đâu cũng không thể tôi luyện đến cảnh giới da mặt dày được, cô xách ba lô lên cô ý tránh xa anh một chút, vừa ngẩng đầu đã giật mình.

Lục Tự miệng ngậm một sợi cỏ, ánh mắt đang nhìn về phía xa xa ngẩn cả người, cảm nhận được tầm mắt của cô anh ta mới quay đầu lại nhìn.

Lôi Vận Trình bị bắt gặp lên có chút xấu hổ, cô chủ động mỉm cười với anh ta.

Tiếng còi tập hợp vang lên, cô không nói gì mà lập tức chạy đến xếp hàng tập hợp. Mục Phong nói vài câu rồi bảo mọi người giải tán, chỉ giữ lại ba vị đội trưởng nói chuyện một lúc rồi cũng cho họ về.

Trong lòng Phong Ấn và Lục Tự đều đã ngầm hiểu nhưng không nói, chờ mọi người đi xa, hai người vẫn còn ở sân huấn luyện.

“Cậu —-”

“Cậu —-”

Hai người nói cùng một lúc, rồi lại cùng dừng lại, Phong Ấn khoát tay. “Cậu nói trước đi.”

“Cậu thật lòng với cô ấy?” Lục Tự đi thẳng vào vấn đề.

Phong Ấn hơi nhếch môi. “Còn gì đáng để hoài nghi không?”

“Đứa bé đó thì sao?”

“Việc này không cần cậu lo lắng.”

“Đứa bé đó tìm cậu, lúc gọi điện thoại đến tớ là người nhận, nếu người nhận là Tiểu Quý, thì bây giờ cậu còn có thể ung dung như thế không? Cậu nghĩ cô ấy chấp nhận làm mẹ kế ư? Có phải cậu cho rằng cô ấy yêu cậu không có giới hạn không?”

Tay Lục Tự nắm chặt thành quyền, cuối cùng anh ta không kiềm chế được nữa mà vung một cái, nhưng dường như Phong Ấn đã đoán được, anh vững vàng né tránh.

Ánh mắt Phong Ấn ẩn chứa vẻ nặng nề không dễ nhận thấy, “Tớ biết cậu quan tâm Trình Trình, nhưng đây là chuyện giữa tớ và cô ấy…”

Lục Tự rút tay lại. “Khá lắm, chuyện của cậu và Hạ Viêm Lương lúc trước, e rằng cô ấy hoàn toàn không biết cậu có một đứa con gái lớn như vậy, chắc là cậu biết rõ đây không phải là việc nhỏ.”

Đúng là vấn đến rất nghiêm trọng, sao Phong Ấn có thể không biết. “Linh Linh không phải là con gái của tớ.”

Trên mặt Lục Tự đầy vẻ châm biếm. “Có người tin à?”

Phong Ấn chuyển ánh mắt nhìn về phía xa, “Lục Tự, lần đó cậu không hề chạm đến cô ấy đúng không?”

Vẻ mặt Lục Tự chấn động, môi anh ta mím lại, rất lâu sau mới mở miệng. “Tớ nghĩ là cậu sẽ ngu xuẩn không biết cả đời chứ. Cậu muốn nói gì với tớ? Nói với tớ hai người đã làm gì? Phát hiện cô ấy vẫn còn nguyên vẹn, mây đen trong đầu xem như đã tan phải không?”

“Tớ không có ý như vậy.” Phong Ấn vừa phản bác đã bị Lục Tự cắt ngang.

Anh ta giơ tay chỉ thẳng vào mi tâm của Phong Ấn, gần như là nghiến răng nghiến lợi. “Vậy thì là gì? Muốn nói với tớ vì có sự tham gia của tớ nên cậu nói có thể đối mặt với trái tim mình? Muốn cám ơn hay là muôn khoe khoang với tớ? Phong Ấn, đừng ép tớ ra tay thật với cậu! Làm lớn chuyện chỉ bất lợi cho cậu mà thôi!”

Lục Tự nói hết lời, một phút anh ta cũng không muốn nán lại, cho đến giờ anh ta không hề nghĩ đến việc buông tay Lôi Vận Trình, cho nên càng như thế sự đau khổ mà bọn họ gây ra cho anh ta càng lớn. Anh ta thừa nhận tất cả đều là anh ta tự nhận lấy, nhưng mà một khi tình yêu đã bắt đầu anh ta không cách nào xua nó đi được.

Anh ta yêu cô đến mức không thể quay đầu lại…

Phong Ấn dõi theo bóng lưng của anh ta, vẻ mặt anh dần dần trở nên nặng nề. Tình cảm Lục Tự dành cho Lôi Vận Trình khiến ngay cả anh cũng cảm động, chỉ là không phải cảm động là có thể chấp tay nhường cô cho người khác được.

===============

P.S: Chap tới sẽ là Ngoại truyện 1 – Ngoại truyện về Đội trưởng Phương và em Thanh Thanh nhé mọi người.

Sau NT1 truyện sẽ bước sang giai đoạn cuối, giai đoạn tháo những khúc mắt, giải đáp và ngược theo yêu cầu.

Hôm nay post truyện sớm, chúc các bạn đọc truyện và có một ngày đầu tuần vui vẻ ^^

Phong Lin

Advertisements
Categories: Mục Tiêu Đã Định | Nhãn: , , , | 34 phản hồi

Điều hướng bài viết

34 thoughts on “Mục Tiêu Đã Định – Chương 44

  1. Vậy tính ra Trình Trình mới là người đầu tiên khiến cho trái tim anh Ấn rung động
    Còn Hạ Viêm Lương chỉ làm cho anh ý mê muội vì vẻ đẹp bề ngoài thôi *chớp chớp*
    Trình Trình mới bé tí mà đã biết mê zai đẹp rồi hehe

    p.s: Hôm nay cô Lin post sớm thế *ôm ôm*
    Đang ngồi thấy mail báo có chương mới là phải nhảy vào đọc ngay ;;)
    Hóng ngoại truyện về cặp đôi Thanh Thanh vs đội trưởng Phương quá

    • Ngày mốt có NT rồi, NT cou này có 2 phần, phởn nhé.

      Tôi làm rồi là post ngay, để đó làm j hả cô…

      Tôi cũng ôm ôm cô luôn =))

  2. Cecilian

    oa chị hụt tem òi ta

  3. Thế là sắp gặp lại em Thanh Thanh và Đội trưởng Dương rồi! ❤ Nhớ hai người này lắm!

  4. Có chap mới rồi. Yêu cô nhắm ý. Chụt choẹt :*

    • Cám ơn nụ hôn của cô, tối qua tôi vật vờ với cái Bến Xe, sáng sớm mắt sưng húp. Tối nay tôi gán đọc nốt cho hết, chắc sẽ thảm hơn nữa

  5. chị cũng cảm động vì tình cảm của Lục Tự dành cho em Trình lắm rồi hai em ơi
    haizzz… giá như tiểu trình biết phân thân
    cho mỗi người một nửa cho đỡ phải đau
    ôi mấy chap sau có phải chuẩn bị thuốc đau tim ko Lin ơi….
    trái tim bé nhỏ đang bị đau của chị….. >””<

    • Chuẩn bị tâm lí đón cái “quá khứ” của anh Ấn sis ạh.

      Mặc dù em đã đọc 1 lần, nhưng khi edit lại lần nữa em vẫn nôn khi đọc nó. Nói chung là tỏm cái con người 😦

  6. ôi thấy củng tội mà thôi củng kệ,biết sao đây khi mà nam chính chỉ có một :(((
    vậy là lờ mờ mọi chuyện củng rỏ,có thể thấy dường như PÂ đang gánh trách nhiệm cho một người nào đó, mà người đó lại không tồn tại…….
    cám ơn cô lin nhiều nhé ^^! đợi ngoại truyện của cô

  7. TômTep

    Hôm nay đọc 2 chương liền, sướng rơn,he…he! Đọc những xúc cảm trong lòng anh Ấn lại càng iu anh nhìu hơn,hic…hic! Thế này lại thành quay ra nghiện anh mất thôi!
    Cảm ơn cô Lin đã đem lại những tình cảm dạt dào nè,he…he!

    • Tớ thích tình cảm của Phong Ấn.

      Tớ thích cái j đó thầm lặng, đừng cầu kì, đừng ồn ào.

      Tớ rất thích cách yêu của Tôn Gia Ngộ trong TC1N, rồi Phong Ấn, và giờ tớ đang cực kì cuồng cách yêu của thầy Chương Ngọc trong “Bến Xe” 😦

      • Mà bạn Lin à, đọc Bến Xe có thương đau như TC1N ko? Mình đọc truyện TC1N đúng 1 lần, ko dám đọc lần 2 vì sợ bị ám ảnh. Mình mua cả sách mà chưa 1 lần mở ra xem. Nhiều lúc đọc mấy dòng chữ trên signature của bạn bên kites mà mình đau đớn cả lòng.

      • Bến Xe buồn nhưng đáng đọc. Tớ xin đảm bảo với ban, bạn sẽ k hối hận khi đọc nó.

        Nếu so sánh Bến Xe và TC1N thì tớ k biết nên nói truyên nào hay hơn. Nhưng do dư âm của Bến Xe còn quá đong đầy nên tớ đang điên cuồng vì nó hơn. Tớ chỉ có thể nói: đây là truyện khiến tớ suy ngấm và k dứt ra được trong suốt time qua.

      • TômTep

        Mình cũng vừa nghiền ngẫm Bến xe, quả thật là xúc động và cuồng thật Lin ạ! Vừa cm Bến xe xong sang đây lại gặp tình yêu cuồng nhiệt của Lin,he…he! Kites giờ Bến xe nổi như cồn, tha hồ cho Green mát mày mát mặt Lin ha!

      • Lin đọc rồi

        Cơ mà Lin cuồng thật. Lin cực kì thích yêu như cách thầy Chương, yêu yên lặng không tiếng động

  8. Vào giai đoạn cuối nên đưa ra việc rung rinh làn đầu tiên của anh với Trình Trình để lấy điểm lại nhở
    Ôi dù sao cũng là con ruột mà
    Tại sao lục tụ cũng biết mọi chuyện mà cứ khăng khăng đứa bé là con của a vậy ka
    Giai đoạn cuối mà vẫn còn ngược ah
    Đau lòng quớ
    Ý quên Thanks Lin

    • Có lẽ chuyện mà Lục Tự biết chỉ là 1 góc thôi, còn nội tình bên trong thì tớ cũng k chắc Lục Tự có biết chưa.

      Giai đoạn cuối mới ngược chứ, anh Ấn của tớ 😦

  9. Hóng NT của hai bạn trẻ kia, mình là mình rất ấn tượng với anh Phương nhá 😛

  10. writer-a

    Hehe, thì ra anh Ấn đã gặp TT từ thời cô còn là bánh bao nhỏ rồi ư? Cảm thấy thật hay, như là số mệnh vậy, từ cái lúc TT nắm lấy tay của Phong Ấn có lẽ định mệnh của cô đã bắt đầu rồi. Định mệnh của cô là giữ lại Phong Ấn bên cạnh mình ^^

    Hóng chap ngoại truyện để thay đổi bầu không khí. Chuyện tình của đội trưởng Phương hắc ám và cô nàng Thanh Thanh vui tươi, hoạt bát hơm bít tới đâu rồi =))

  11. Mong tới NT quá, mấy hôm nay toàn bị ám ảnh với mấy cái truyện SE mà nhất là bến xe của ss GR làm mình bức bối quá. Hi vọng mai được đổi gió để phởn đời thêm tí =))
    Lần chạm tay đầu tiên với TT đã thấy rung động rồi mà anh PA này chả chịu làm rau sạch làm mình hơi bị ấm ức.

    • Tớ cũng đang cuồng cái Bến Xe, tối nay chắc tớ đọc xong.

      Cuồng đến mức treo cả cái poster và câu nói của thầy Chương lên nhà luôn 🙂

  12. heomom65

    cảm động quá, thế hóa ra từ lúc lâu ơi là lâu 2 người đã là định mệnh rồi, con mụ VL chỉ làm nền thôi. :)). (chỉ có cái là làm nền lâu quá)

    ngoại truyện em hóng, hí hí. cặp này em rất thích. xem đội trưởng Phương “khí thế” đến khi nào nữa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: