Mục Tiêu Đã Định – Chương 51

MỤC TIÊU ĐÃ ĐỊNH

Tác giả: Tâm Thường

Chương 51: Bỉ ổi và hạ tiện

***

Lôi Vận Trình này ngu xuẩn đến mức cho rằng một câu ‘Anh yêu em’ sẽ là tất cả!

“Lôi Vận Trình này ngu xuẩn đến mức cho rằng một câu ‘Anh yêu em’ sẽ là tất cả!”
– – – Lôi Vận Trình – – –

Bông tuyết rơi càng lúc càng dày, dòng xe bị ngưng trệ lăn bánh chậm chạp như một con kiến đang thong thả di chuyển.

Phong Ấn nắm lấy vô lăng, ánh mắt anh nhìn chằm chằm đuôi xe ở phía trước. Trong lúc anh kể lại những chuyện này ánh mắt anh lộ rõ vẻ ảm đạm, nhưng giọng nói lại bình tĩnh không hề dao động.

Lôi Vận Trình vô thức dùng hai bàn tay nhỏ bé của mình bao phủ lên bàn tay dài của anh, cô vuốt nhẹ. Não cô như bị cắt thành từng mảnh nhỏ, nhưng lại không hề cảm thấy đau đớn.

Lê Duệ chết do dùng ma túy quá liều, dáng vẻ khi chết của anh ta là dáng vẻ kinh khủng nhất mà Phong Ấn từng được gặp.

Phong Ấn cho rằng ít nhất Lôi Vận Trình sẽ nói gì đó, nhưng cô chỉ cúi đầu, dường như chỉ rụt người trong thế giới của bản thân, cô ngăn cách, ngăn cách mình với anh.

Tình hình giao thông đã thông trở lại, tuyết rơi nhiều như những sợi bông tản mát khắp trần gian. Mãi cho đến khi Phong Ấn lái xe đỗ lại dưới nhà anh, bọn họ cũng không hề nói với nhau bất kì một lời nào.

“Em không có chuyện gì muốn nói với anh sao?” Trong thang máy chỉ có hai người bọn họ, Phong Ấn không nhịn được nữa mà phá vỡ bầu không khí yên tĩnh này.

“Lúc đầu thì có, nhưng bây giờ thì không.”

Vẻ mặt của Lôi Vận Trình rất thản nhiên, giọng nói cũng thản nhiên, cảm xúc cũng thản nhiên, nhưng chúng lại khiến trái tim Phong Ấn hoảng loạn. Anh xoay mặt cô đối diện với mình. “Anh biết em có chuyện muốn hỏi anh, đừng để ở trong lòng, như vậy không giống em.”

Lôi Vận Trình nhìn anh, khóe mắt cô dường như hơi cong lên. Ai cũng nói cô bây giờ không còn giống cô nữa, như vậy thì nên thế nào?

“Anh muốn em nói cái gì?”

Phong Ấn mím môi, “Em không tin anh.” Lôi Vận Trình không tin anh, anh có thể nhìn thấy được vẻ không tin tưởng từ trong mắt cô, thậm chí là mỉa mai.

Bầu không khí lại trở nên yên tĩnh một lần nữa, Lôi Vận Trình đã dùng cách này để trả lời cho anh. Cô nhẹ nhàng đẩy tay anh ra, xoa xoa chiếc cằm bị anh nắm đến phát đau. “Linh Linh rất đáng yêu và xinh đẹp, sau này nhất định sẽ là mỹ nhân giống với mẹ, nhưng đôi mắt con bé giống anh.”

Bỗng chốc gương mặt Phong Ấn trở nên tái xanh, nhưng ngay lúc này thang máy dừng lại. Trong giây phút cửa thang máy mở ra Lôi Vận Trình gần như bị anh kéo ra khỏi cửa.

Một tay anh vừa kéo cô, một tay anh lấy chìa khóa ra, sau đó thì đá văng cửa ném cô vào trong.

Lôi Vận Trình vẫn chưa kịp đứng vững đã bị anh kéo đến ôm vào ngực, anh vội vàng tìm kiếm môi cô, một mực giải thích, anh không hề phát hiện sự thay đổi trong căn nhà. “Em không nên suy nghĩ vẩn vơ tùy ý suy đoán, Linh Linh là con gái của Lê Duệ! Không hề có một chút quan hệ nào với anh!”

“Buông em ra!” Thuốc nổ trong lòng Lôi Vận Trình bị những lời nói này của anh châm ngòi, không biết cô lấy sức lực từ đâu mà vùng khỏi lòng Phong Ấn rồi đẩy mạnh anh ra. Cô giơ tay lên, để lộ ra dấu răng vẫn chưa khép miệng từ màu tím chuyển sang màu đen quơ quơ trước mặt anh. “Anh cho là ai cắn? Đây chính là sự lên án của một cô bé bị giật mất đi người bố thân yêu đối với người phụ nữ xấu xa!”

“Anh lặp lại một lần nữa, anh không phải là bố của Linh Linh! Con bé cũng không phải là con gái của anh!”

“Được! Vậy anh nói đi, Linh Linh họ gì?” Lôi Vận Trình ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.

“Con bé —–” Phong Ấn rủa một tiếng. “Linh Linh họ Phong không có nghĩa là con bé là con của anh! Trẻ con họ Phong nhiều như vậy, chẳng lẽ đều là con của anh?”

Lôi Vận Trình khóc dở cười dở nhìn anh, cô chậm rãi lắc đầu. “Anh có biết là lời biện minh của mình rất tệ không? Ánh mắt của Phong Linh Linh khiến em nhớ đến ánh mắt anh nhìn Hạ Viêm Lương lúc anh còn yêu cô ta, kiên định, chấp nhất, xác nhận rằng con bé sẽ không thay đổi vì ai cả. Con bé có một vài thói quen nhỏ rất giống anh, ngón trỏ hay vô thức gõ vài cái, lúc suy xét chuyện gì thì híp mắt, tần suất hô hấp chậm dần! Hơn nữa món ăn yêu thích của con bé dường như cũng giống anh, không thích ăn đồ cay và măng, rất thích đồ ngọt.” Cô dùng chất giọng không chậm không nhanh bổ sung thêm một câu. “Nhất là món điểm tâm ‘Mật Luyến’”.

Sắc mặt Phong Ấn càng ngày càng khó coi, Lôi Vận Trình không cho anh cơ hội mở miệng. “Căn nhà ba người của các người trang trí rất ấm áp, dép lê, khăn, bát của anh và Linh Linh đều có màu xanh nhạt hoặc là hoa văn hoạt hình mà hai người thích.”

Lôi Vận Trình nhớ lại một cảnh trong chiếc DV, đó là đoạn băng ghi lại hình ảnh con gái trưởng thành khiến người ta có cảm giác hạnh phúc, nhưng nó chỉ có thể khiến mắt cô đau đớn, xé toạc trái tim cô. “Ngay cả lúc anh và con gái anh ngủ cũng giống nhau, có thói quen sờ phía dưới cằm. Em nói có sai một chút nào không?”

Con người mắt của Phong Ấn chợt lóe sáng, từ đáy mắt anh tản mát khí lạnh khắp bốn phía. “Em biết những điều này từ đâu?”

“Anh cảm thấy từ đâu?” Khóe miệng Lôi Vận Trình giật nhẹ. “Anh cho rằng có bao nhiêu người phụ nữ chấp nhận chia sẻ người đàn ông của mình với người khác, hoặc là, chia sẻ bố của con gái với người khác? Trên phương diện này, ít nhất em cũng đồng quan điểm với cô ta.”

Phong Ấn có loại kích động muốn băm thây Hạ Viêm Lương thành trăm khúc, anh vò tóc lung tung. “Em thà tin lời cô ta nói cũng không tin anh?”

“Không, em tin những gì em nhìn thấy.” Lôi Vận Trình nhặt ba lô rơi dưới nền nhà lên, lấy chiếc DV đưa cho anh.

Sắc mặt Phong Ấn bỗng chốc lạnh lẽo như tảng băng ngàn năm, sao anh có thể đoán được Hạ Viêm Lương lại bỉ ổi đến mực đưa video clip này cho cô xem.

“Chẳng lẽ, anh muốn nói với em, thứ này cũng là giả sao? Độ ấm trong mắt Lôi Vận Trình trở nên nhạt dần, sự căm hận chậm rãi hiện lên. “Tất cả mọi người đều nói em muốn ở bên cạnh anh sẽ rất khó khăn, nhưng không ai nói với em nguyên nhân, hóa ra Linh Linh chính là chướng ngại vật mà em và anh vĩnh viễn cũng không vượt qua được, em lại giống như một đứa ngốc liều lĩnh xông vào thế giới của anh. Không phải trong lòng tất cả các người đều cười nhạo em sao? Nhìn đi, Lôi Vận Trình này ngu xuẩn đến mức cho rằng một câu ‘Anh yêu em’ sẽ là tất cả! Phong Ấn, có phải mỗi lần anh làm tình với em đều nghĩ em rất hạ tiện không? Lúc trở về ôm cô ta anh không cảm thấy mắc nợ cô ta sao? Chẳng lẽ, ngay cả một chút cảm giác tội lỗi anh cũng không có sao?”

“Lôi — Vận — Trình! Em điên rồi mới nói bản thân như thế?” Ngón tay Phong Ấn nắm chặt đến mức phát ra tiếng kêu răng rắc, anh nghiến răng nghiến lợi, nhắm mắt rồi lại mở mắt cô gắng ổn định lại cảm xúc của bản thân.

“Người lớn có lỗi nhưng trẻ con thì không, Linh Linh không biết bố của mình chính là Lê Duệ mà không phải là anh, nó càng không biết cậu ta đã chết. Về phương diện này chỉ vì dỗ dành con bé mà thôi, dù sao, bố của con bé biến thành như thế thật sự cũng vì anh, Lê Duệ luôn truyền vào tư tưởng con bé rằng anh mới chính là bố của nó cho nên Linh Linh mới nghĩ mình họ Phong, nhưng cậu ta không hề cho con bé một chút tình thương của người bố. Không để cho em biết là bởi vì đứa bé này trưởng thành trong hoàn cảnh bất thường khiến tính cách con bé rất cố chấp và quá mức cực đoan, con bé nhận định anh chính là bố của nó.” Phong Ấn nhìn chằm chằm Lôi Vận Trình, “Anh chỉ muốn em sinh con của chúng ta, anh không hy vọng để em nghe được con của người khác gọi anh là ‘bố’, không có người phụ nữ nào có thể chấp nhận điều đó, hơn nữa, vào kỳ nghỉ đông năm thứ tư của em anh đã kết thúc mối quan hệ này. Anh và Hạ Viêm Lương đã không còn gì nữa, anh không có và không thể có bất kì quan hệ nào với cô ta.”

Lôi Vận Trình nhìn vào mắt anh, bỗng nhiên cô có cảm giác người đàn ông trước mắt mình lúc này xa xôi đến mức không thể với tới, loại cảm giác này khiến cô cảm nhận được một sự thê lương mà từ trước đến nay chưa từng có. “Em thậm chí đã không nhận ra anh…” Cô chỉnh đốn lại áo khoác của mình, nhặt mũ rơi trên sàn nhà lên, sau đó đi đến cửa, dừng lại, vô cùng khó khăn mở miệng.

“Anh có thể nhớ lại một chút về khoảng thời gian sống chung tốt đẹp của các người, em tin rằng, anh sẽ nhẫn nại xem đến đoạn cuối cùng.”

“Những thứ này không chứng minh được điều gì cả.” Phong Ấn cản cô lại, “Trình Trình…”

Vào giây phút Phong Ấn chạm vào người cô, bỗng nhiên Lôi Vận Trình giơ tay lên tát mạnh vào mặt Phong Ấn, tiếng bạt tay lanh lảnh như khiến thời gian ngừng trôi. “Phong Ấn, em xin anh, xem như vì thể diện của cả hai gia đình, anh đừng —- khiến em chát ghét nữa.”

Lôi Vận Trình che mắt xô cửa xông ra ngoài, một dáng người cao lớn yên lặng từ trong bóng tối bước ra không một tiếng động.

Tiếng chuông cửa vang lên kéo Phong Ấn về với thực tại, anh bước nhanh đến mở cửa ra, lúc nhìn thấy người ngoài cửa anh lạnh người ngay lập tức.

Lôi Khải với vẻ mặt lạnh lùng đứng ngoài cửa, con ngươi tối đen như cười như không nhìn anh. “Nhìn vẻ mặt của anh, giống như thật sự không hy vọng gặp được tôi.”

Phong Ấn mời Lôi Khải vào nhà, Lôi Khải kiểm tra một vòng khắp nhà, cuối cùng ông đi đến phòng ngủ. Lúc đầu ông không nói chuyện, sau đó lại quay đầu liếc nhìn Phong Ấn một cái.

Phong Ấn luôn đi theo phía sau ông, vẻ mặt của anh không hề có một chút sợ hãi nào, trong lòng lại vô cùng ngạc nhiên. Khắp mỗi ngỏ ngách trong trong ngoài trong nhà anh đều rực rỡ hẳn lên, từ những đồ vật lớn đến những đồ vật nhỏ như chiếc đèn bàn, gần như đều là đồ mới. Chúng đều là phong cách mà Lôi Vận Trình thích, trong sự gọn gàng lại không hề mất đi vẻ ấm áp và sáng sủa. Anh nhìn tranh dán tường xinh xắn và màn cửa sổ sát đất, trong đầu anh hiện lên hình ảnh bận rộn chạy tới chạy lui của cô.

“Không hỏi tôi vì sao biết nơi này à?” Cuối cùng Lôi Khải cũng mở miệng, ông vừa lấy thuốc lá ra định châm lửa, thì động tác bỗng nhiên dừng lại, sau đó lại bỏ trở về.

“Nơi đây cũng không phải là chỗ bí mật gì, hơn nữa, chuyện nhỏ nhặt như vậy làm sao có thể làm khó chú được?” Trên cửa sổ sát đất, có dám một mảnh giấy nhớ hình trái tim, trên mặt giấy có một dòng chữ viết nhỏ nhắn xinh đẹp, thêm vào đó là một biểu tượng vẻ mặt đáng yêu.

—- Lúc anh muốn hút thuốc, em cho phép anh đến hôn em. ^3^(1)

(1) Câu này có nghĩa là lúc muốn hút thuốc thì đến hôn Trình Trình để giải tỏa cơn nghiện.

Phong Ấn nghiện thuốc lá càng lúc càng nặng, đây là phương pháp mà Lôi Vận Trình đã đưa ra để anh cai thuốc, biện pháp này đã từng bị anh cười nhạo một lần vì muốn nhân cơ hội lợi dụng anh.

Lôi Khải bóc tờ giấy nhớ xuống, khóe môi ông lẳng lặng nhếch lên. “Chiêu này con bé học được từ mẹ nó.” Đã qua nhiều năm như thế, ông vẫn không thể cai thuốc thành công, không phải là không thể, mà là không muốn.

“Tối hôm qua Trình Trình gọi cho tôi, con bé hỏi tôi, nếu lúc đó mẹ cậu tỉnh táo và đồng thời lựa chọn tiếp tục ở bên cạnh tôi, thì liệu tôi có thể yêu thương cậu như con ruột hay không, cậu cũng biết lúc đó mẹ cậu mang thai cậu rồi mà.” Ông dán tờ giấy nhớ trở về, giọng nói lạnh lùng nhưng lại bình tĩnh. “Con bé đã nói rất nhiều chuyện linh tinh vì không muốn tôi quá chú ý đến vấn đề này, con bé nói với tôi là cậu rất tốt.”

Phong Ấn siết chặt các khớp ngón tay, môi anh nhếch lên thành một nụ cười cứng ngắc.

Lôi Khải bước ra khỏi phòng ngủ, nhặt chiếc DV bị rơi lên, ông suy nghĩ một lát. “Vừa rồi, hai đứa đã khiến tôi chứng thực được điều mà tôi đoán.”

“Chú cũng cho rằng đứa bé đó là con của cháu?” Vẻ mặt Phong Ấn sa sầm xuống.

Đương nhiên so với Lôi Vận Trình, Lôi Khải bình tĩnh hơn rất nhiều. “Lúc trước, khi cậu đề xuất chuyện đứa bé với tôi, tôi đã từng nói, nếu cậu không xử lý tốt chuyện này mà khiến Trình Trình phải chịu uất ức, tôi có hàng ngàn cách tách hai đứa ra, tôi có thể tin đứa bé này không phải là của cậu, nhưng tôi tin Trình Trình không thể vô duyên vô cớ… như vậy được.” Ông cầm giơ chiếc DV lên. “Có để ý nếu tôi xem nó không?”

Phong Ấn im lặng một lúc, anh gật đầu.

Trong DV, đúng là có một đoạn ngắn Phong Ấn ở cùng với mẹ con Hạ Viêm Lương, còn lại đa phần là Phong Ấn và Linh Linh. Lôi Khải cũng có một đứa con gái, vì thế ông có thể nhận ra Linh Linh thích ở cạnh Phong Ấn đến cỡ nào, càng xem lại càng có nhiều chi tiết cho thấy cô bé ỷ lại và có khao khát độc chiếm Phong Ấn mãnh liệt.

Đến cuối video clip xuất hiện một phân đoạn rất tối, sau đó là một hình ảnh không tiếng động.

Phong Ấn thấy sắc mặt Lôi Khải thay đổi, anh bắt đầu tò mò nội dung bên trong.

“Sao —–”

Anh vừa giật lấy chiếc DV, bên trong đã phát ra âm thanh.

Bổi cảnh là trên sân thượng, người phụ nữ trong đoạn băng là Hạ Viêm Lương, cô bị Phong Ấn ôm chặt, hôn cuồng nhiệt.

Dường như cô ta đang khóc, khóc rất xúc động, kể cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói được. Phong Ấn áp sát đầu cô ta vào ngực, nói một lời nói giống như lời thề.

“Những lời tôi vừa nói là giả đấy, tôi sẽ chăm sóc em và Linh Linh, Lôi Vận Trình gì chứ, tôi và cô ấy làm sao có thể là thật? Dạng phụ nữ này đưa đến cửa tôi…”

Phong Ấn không nói thêm gì nữa, Hạ Viêm Lương khóc nức nở hỏi đến cùng. “Còn gì nữa?”

“… Đời này, tôi chỉ có một đứa con, đó chính là Linh Linh.”

Tiếng khóc nức nở của trẻ con truyền đến, Linh Linh chạy đến, ôm chân Phong Ấn gào khóc, đoạn băng kết thúc ở đoạn đó.

—– Đầu Phong Ấn ong lên một tiếng, anh như hít phải một luồng khí lạnh, cả ngón tay đều run lên, anh vô thức nhìn về phía Lôi Khải, môi anh tím tái. “Cháu có thể nói rõ lý do! Đây không phải là sự thật!”

Cuối cùng anh cũng biết vì sao Lôi Vận Trình lại không tin anh đến như vậy! Không ngờ Hạ Viêm Lương lại có thể vô sỉ đến mức dùng chiêu thức lồng ghép đoạn băng, anh thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của đoạn phim này.

Bỗng nhiên Lôi Khải giơ tay cắt ngang lời nói của anh, vẻ mặt của ông càng bình tĩnh, ánh mắt lại vô cùng sắc bén, nham hiểm và dữ tợn. “Cậu sẽ không nói với tôi, đó là ba người đang diễn kịch đó chứ, sau đó Hạ Viêm Lương dùng thứ này hãm hại cậu.”

Từ đáy mắt Phong Ấn hiện lên một cơn lốc xoáy khiến người khác sợ hãi, anh nghiến răng. “Nếu cháu nói sự thật chính là như vậy thì chú có tin không?”

Trên môi Lôi Khải vẽ thành một nụ cười lạnh. “Tôi nói thay Trình Trình, hai đứa dừng lại ở đây đi.”

========================

P.S: Xin lỗi các bạn vì hôm nay post trễ. Beta lần cuối mất 2 tiếng [choáng]

Khoe poster mới, ở cột menu bên phải… Phởn…

Về nội dung trong DV, ngày mai sẽ được giải thích rõ hơn nữa, vì sao lại thế??? 

Cái tên chương này thật là hay nha… 

Ai là fan Lôi Khải, Phong Hạo và anh Thành thì chuẩn bị chào đón màn comback hoành tráng đêy, nhất là anh Thành áh.

Giai Ấn nhà tớ, chuẩn bị chào ngược đi anh =))

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^^

Phong Lin

Advertisements
Categories: Mục Tiêu Đã Định | Nhãn: , , , | 70 phản hồi

Điều hướng bài viết

70 thoughts on “Mục Tiêu Đã Định – Chương 51

  1. tatchanmi

    ôi lâu lâu bận ko cmt được, đọc phát đã đời quá đi :)))
    cảm ơn Lin nha, đến hồi ngược đau đớn của anh Ấn rồi, tốt quá cũng là cái tội :))))
    chỉ thương Trinh Trình thôi, nhưng mà lấy tương lai của em sau này làm niềm an ủi, hihi
    chờ đợi màn comeback của các idol nào :))) nghi là anh Ấn bị anh Thành đánh tơi bời lắm, xong chú Hạo từ con vì ko biết giữ con dâu cho chú =))), còn chú Khải thì ko nghĩ ra được chú sẽ làm gì, chắc cũng đánh cho tơi bời quá =))))

  2. Pe_2

    Thanks ss nhju nha,co len ss oj,gan toj djch ruj,ma ngoaj truyen co noj ve con cua 2ac ko ss?hjxhjx,e to mo wa

  3. Ôi Ấn huynh!!! thế là đời huynh coi như xong, huynh sắp sửa chịu sự hành quyết từ bốn phương tám hướng, muội cũng muốn giúp huynh lắm nhưng xem ra “lực bất tòng tâm” a, muội sẽ cầu nguyện cho huynh đủ sức lực để vượt qua cơn đại nạn này. Amen

  4. Anh Ấn quả này xong rồi :v
    Khổ thân Trình Trình quá 😦

  5. Chị Lin em là thuongbun nè 🙂

  6. Pe_2

    Ss oj,e ko bjt dt e bj gj ma ko bam tra loj dc,nen faj comt tra loj ss nha,ss vjet fic dj *nan nj ma* *chop chop mat* ss mun e hoj lo gj cho ss day *ngan caj hon* dc ko ss,hjhj

  7. ôh giai đoạn ngược chính thức lên sàn
    chiên này PÂ bị ngược thê thảm luôn, bị 3 bên đanh hội đồng thiệt là tội 😦
    mình tụ nhiên ko muốn xem chương kế mà nhảy luôn chương gần cuối xem kết cuộc của con mụ VL kia như thế nào, cô ta nghĩ chỉ cần đạp LVT thì PÂ sẻ trở lại với cô ta chắc, mình rất là muốn xem vả mặt lúc bị bỏ của cô ta , thật là tức quá
    nhưng mà cho dù bị ngược nếu biết rỏ lý do thì chuyện giảm nhẹ thiệt hại vẩn có thể xem xét 🙂

    • Mai mốt có dụ xử HVL rồi, cô nhảy đến cuối làm j?

      Anh Ấn thì phải bị ngược rồi, cái tiêu đề chương tối nay còn hay hơn hôm qua nha 🙂

  8. *thở dài*
    Lúc đọc đoạn đầu còn đang thắc mắc vì sao sau khi nghe anh Ấn kể lại mọi chuyện mà Trình Trình vẫn cư xử như thế
    Hóa ra là do nội dung cái DV kia
    Không hiểu tình hình thực tế như thế nào mà anh lại có thể nói ra những lời đó nữa 😦

    p.s: Giai nhà cô bị ngược mà cô cười lăn lộn thế kia à *lắc đầu*
    Mà ngược có lâu không cô để tôi còn chuẩn bị tinh thần *chớp chớp*

    • Tối nay hoặc mai sẽ có đáp án… Cứ từ từ…

      Anh Ấn ơi… Anh thảm rồi =))

      • Thảm quá chứ còn gì nữa cô :))
        Hai người đàn ông nhà họ Lôi mà ra mặt thì anh… *huýt sáo*

        Nhưng mà còn có cả bác Hạo xuất hiện nên tôi nghĩ chắc anh cũng chẳng thảm lắm đâu
        Bác ý gian xảo lắm mà
        Kiểu gì chẳng giúp con :))
        Khéo lại thành cuộc chiến giữa hai ông bố ý =))

      • Chính xác. Chú Hạo xảo quyệt cực kì…

        Còn xảo quyệt thế nào, tối nay sẽ rõ =))

      • Haha. Tôi hóng quá. Xem 2 bác đấu vs nhau như thế nào =))

  9. đau lòng cho anh Ấn quá đi, bà HVL đó ác thật, hic hic :(((((((((((((

  10. Gừ rừ….. đọc chương tức mẹ vỡ lòng quá cơ * lật bàn*, sao lại có dạng người đáng khinh như vậy chứ * lườm lườm*. Giờ thì ngược giai Ấn bét nhè rồi, cơ mà ngược giai thì pé Trình cũng thoi thóp thôi. Hic hic, đau lòng quá.
    P.s cũng như 50 chương trước ( mặc dù, co the t ho comt đc thường xuyên ) là cám ơn Lin nhiều, edit truyện mềm mượt như…lụa. Hehe

  11. Giang Nguyen

    Đọc xong tức đến nỗi k biết nọi nữa. Cảm ơn e đã mang câu chuyện này đến cho mọi ng

  12. Mainguyen

    Việc này PÂ cũng có lỗi cơ. HVL có thể ép anh ta nói nhưng cũng chẳng ép nổi anh ta nói: Lôi Vận Trình chỉ là loại con gái dâng lên tận cửa. Hơn nữa chả ai ép anh hôn cô ta cuồng nhiệt.
    Cho anh chừa

  13. un228

    Ôi đọc chương này xong e càng thấy điều này rất đúng :
    Dù cho nhiều sóng gió thì hai người thuộc về nhau vẫn sẽ trở về bên nhau 🙂 (dù không hợp hoàn cảnh cho lắm)

    Tình yêu này với Trình Trình là mối tình thứ nhất và cũng là duy nhất.
    Với Phong Ấn không phải là mối tình đầu nhưng lại là khắc cốt ghi tâm. PA đã phải trải qua một quá khứ đau đớn, cùng một lúc chịu cả 2 sự phản bội, hậu
    quả để lại là ám ảnh tâm lý và cả gánh nặng trách nhiệm vốn không thuộc về mình. Không thể trách PA về sự cự tuyệt TT, bởi bước ra khỏi bóng tối quá khứ rũ bỏ gánh nặng là điều quá khó khăn. PA cũng chẳng thể nói điều này với TT sớm hơn, bởi chính a cũng không chắc chắn TT có thể chấp nhận sự việc ấy.

    Điều mãi mãi ở đây là tình cảm của 2 ng. Dù bắt đầu từ một phía, khi rực rỡ khi ảm đạm , nhưng trải qua thử thách tình yêu mới bền vững.

    Giai đoạn ngược ngược ngược PA, có thể gọi là tất cả nhào vô ngược =)). Ngược PA thì chẳng khác gì TT cùng bị ngược. Chờ xem a giải quyết mụ HVL kia vs màn comeback của 3 vị đại nhân **cười sảng khoái**

    e chỉ có thắc mắc nhỏ về bố của Linh Linh rốt cục là ai ?

    Thanks ss Lin và PU rất nhiều.

    • [đập bàn] chính xác.

      Quá khứ của mình, bản thân mình k dám đối diện và kinh tởm thì làm sao dám kể cho người khác nghe.

      Tại sao anh Thành k kể? Tại sao Lục Tự k kể? Vì ai cũng tởm.

      Linh Linh là con của Lê Duệ em ạh

  14. hay quá cảm ơn bạn Phonglin edit nha. Chuẩn bị đến đoạn hay rồi. đợi mai thôi.

  15. Tức cái mình ” Ôm hôn cuồng nhiệt: :(( Ta mà là TT ta cũng sẽ hành động như thế. Dù yêu mấy đi nữa nhưng khi chứng kiến cảnh người yêu mình ôm hôn người đàn bà khác đặc biệt là người yêu cũ ta lại càng bị ám ảnh nặng, và nhất quyết không tiếp tục mối quan hệ này nữa đâu.
    Hơn nữa anh Ấn lại còn nói ” Loại đàn bà này dâng đến cửa….”,
    Chú LK nghe được câu này mà còn cho TT quen PA mới lạ.
    lại còn làm cái video lúc hai bố con ngủ với nhau, lại ở chung một nhà, dép có đôi, li chén có bộ. Ta mà như thế thì vỡ tim mà chết mất
    Thôi thì OE hay SE gì đó đi cũng được, cặp đôi này dù yêu nhiều nhưng cũng gặp trắc trở nhiều quá.
    Nếu có HE chắc hai người phải tạm xa nhau một thời gian để em TT nguôi ngoai bớt nổi đau mới quay lại được.
    Haiz……đọc xong chương này thật không nói nên lời, hi vọng chương sau giải thích rõ cái clip cho mình đỡ uất ức.

    • Nếu cô muốn SE, cũng có SE luôn

      Nếu cô muốn OE, hãy đọc dừng ở chương 58.

      Đọc đến đây ng phàm mắt thịt nào mà k tức.

      [vuốt] bớt giận =))

  16. Anh Ngoc

    xin chào ss Lin. em bắt đầu đọc MTĐĐ của ss từ bên Kites, sau đó mãi mới phát hiện được cái wordpress mà ss nói tới hóa ra viết ở poster truyện. mãi đến bây h mới theo kịp mọi người nên mới dám xí xớn cm. em cảm ơn ss đã dành nhiều thời gian và công sức edit truyện ! chúc ss luôn khỏe và wordpress luôn đắt khách !

    • Vậy là em mới biết nhà sis hửm?

      Sis k ghi trên Kites là hơi nhạy cảm, cơ mà em tìm được là sis vui rồi.

      Chạy cũng nhanh quá, gần 10 mấy chap cơ 🙂

  17. ngày xưa anh ngược TT bao nhiêu giờ anh nhận lại gấp 3…
    có chút tội tội nhưng đời là zậy mà, luôn có những chuyển biến không ngờ
    mụ VL ngày càng kinh tởm :((

  18. Cecilian

    kiểu này thế nào PA cũng bị A Thành oánh cho xem , cái nhà họ Lôi này bạo lực lém , gặp khi e gái cưng bị như thế nữa , dễ gì ko bụp cho a PA nhà ta vài đấm , còn con Nóng Lạnh thì , chính thức pó tay vì ko có từ ngữ diễn tả đc nữa rồi ( phải bình tĩnh ko thì bức xúc quá thành ra chửi hồi là chửi bậy luôn hổng chừng >.< giữ hình tượng )

    • Đúng, phải giữ hình tượng sis ợ…

      Anh Thành thì… Còn bố Lôi thì… Thậm chí là bố Phong thì…

      Sắp rồi, sắp rồi =))

      • Cecilian

        thấy e thì một đống chị nghi PA bị nhẹ hội đồng , nặng luân phiên quá … kiểu này thì nghi PA nhà bị oánh hết đẹp trai luôn quá >.< tội nghiệp a Ấn của tui ( chưa biết bị oánh hông mà làm quá )

      • Đó là “quả báo”… Lúc ban đầu hành TT quá giờ bị hành hội đồng lại.

        Cơ mà ảnh có nổi khổ riêng nên cũng tội anh ấy… hí hí

  19. writer-a

    Chương này mới thật sự gọi là chính thức ngược anh Ấn đây. Dạo này theo dõi “Một đường đau, một đường yêu” bên Kites đã ngược mệt tim rồi, quay lại “Mục tiêu đã định” cũng đến giai đoạn anh Ấn bị ngược huy hoàng luôn. Hix hix…

    Tôi nhớ trước kia đã đọc ở đâu đó rằng tình yêu cần trải qua 4 giai đoạn: giai đoạn đầu tiên là 2 bên bị thu hút lẫn nhau, giai đoạn thứ hai là họ bắt đầu yêu nhau, giai đoạn thứ ba là hiểu nhau và cuối cùng là hiểu nhau rồi họ mới cần nhau. Theo đó tôi nghĩ tình yêu của TT và Phong Ấn đang ở giai đoạn thứ 3: hiểu nhau. Họ chỉ mới dừng lại ở mức độ thích đối phương rồi từ đó cả 2 bắt đầu mối tình của mình. Cả 2 chưa thực sự hiểu nhau, và chưa thật sự hiểu hết góc tối trong tim của người còn lại, cho nên sự việc mới đi đến như ngày hôm nay. Đây là lúc tình yêu của họ đứng trước thử thách quan trọng, nếu họ có thể vượt qua được, tình yêu của họ nhất định sẽ mãi bền vững và đi đến bước cuối cùng.

    *Chỉ chỉ cái P/S* của cô Lin, hehe… tôi là hội viên făng cờ lúp của anh Thành nhà ta đơi ^^ Rất mong chờ màn come-back hoành tráng của anh í, lúc trước bên nhà Kites cũng có nhiều bạn hâm mộ anh í lắm, chắc cũng có nhiều người đợi anh í quay về thui.

    • Truyện này fan anh ấy thậm chí còn hơn cả anh Ấn.

      Tôi là tôi kết chú Hạo cơ, anh Ấn thì khỏi phải nói, mẹ nuôi mà cô.

      Mấy chương sắp tới hay, có hài, có đau, có ngược… Rất thú vị

      • writer-a

        Ai bảo mấy chương đầu anh Ấn ngược em TT quá làm j, thêm nữa anh Thành lại hiện lên quá tuyệt vời: tính cách thì rất chi là kute, lại được cái thương em gái, đảm việc nhà, con ngoan… vân vân và vân vân tính tốt nữa, tôi không làm hội viên făng cờ lúp của ảnh thì hơi uổng ^^

        Tôi chưa đọc truyện đời trước. Mà truyện này đất diễn chú Hạo từ đầu đến giờ chưa nhiều lắm (còn thua chú Khải nữa í), còn anh Ấn thì tôi cũng đang dần dần thích ảnh, nhưng lỡ là făng anh Thành trước rồi nên… anh Ấn No.2 thui =)))))))

        Cũng chỉ còn có 9 chap nữa, nên tôi đoán tình tiết trong mấy chap tới sẽ rất gay cấn. Giờ thì tôi sẽ hóng từng ngày từng ngày =))))))))

      • Truyện đời trước nó hơi “cẩu huyết” cô ạh…

        Tên j bỗng nhiên tôi quên rồi, vì là con nuôi, nên tôi ưu ái nhất truyện =))

  20. heomom65

    hum qua đi zô đi ra nhà ss Lin mấy bận lun mà chưa thấy ss đứa lên, hóa ra là ss đưa trễ. ^^.

    thiệt đọc chap này nín thở, trong đầu cứ hiện lên :”làm sao đây??? làm sao mà TT có thể tin được nữa đây???? như mình thì mình cũng ko tin được.”
    bởi vì con mụ VL kia bệnh hoạn hết sức, quá độ lun rồi, không còn cách nào cứu chữa được. anh Ấn tha hồ mà đau khổ, dằn vặt. còn cái khúc cuối kia thì chắc chắn là có cái gì đó, chứ ko fải như thế đâu. (người ngoài cuộc thì tinh tường lắm, người trong cuộc mới mù mờ, mù quáng, không fân biệt được). ôi anh ẤN……..

    chỉ thấy vui được cái PS của ss Lin, có anh Thành. há há, sướng tóa ^^.

    PS: thích cái tình yêu cần fải trải qua 4 giai đoạn của cô Writer-a 🙂

    • Đây là fan anh Thành, cô write đâu… Bạn cô này 🙂

      • writer-a

        @ cô Heo: tôi đọc được 4 giai đoạn này trong truyện nào ấy chẳng nhớ, nhưng tôi thích nó từ lúc đó đến giờ. Và cảm thấy nó rất đúng.
        @ cô Lin: hehe, cô Heo là tri kỷ của tôi bên hố “Mục tiêu đã định” này đấy cô. Bọn tôi là făng trung thành của anh Thành từ sớm rồi cơ. Sẽ tung bông tung hoa ngày anh í xuất hiện trở lại ^^

      • Sắp rồi… Rải đi là vừa 🙂

      • heomom65

        he he, rải bao lâu nay ồi ss ơi, đến héo cả lun, bi h anh í mới xuất hiện.

        @cô Write: 4 giai đoạn đó đúng áh chớ, tui thấy hay lắm. đúng là tri kỷ. ;))

      • Tri kỷ… Nghe hay quá đêy… Tôi cũng ghen với 2 cô này 🙂

  21. em Lin ui, chị là chị đau tim lắm đấy, đau đến mức đọc mấy chương gần đây mà thiếu điều nheo mắt hí hí mà xem… đúng là hành hạ đọc giả quá mà… không biết em có vừa edit vừa lầm bầm không nhỉ? có khi phải đợi hoàn rồi mình đọc ngược từ dưới lên cho đỡ vất vả nhỉ?!

    • Đó đó chị, vừa làm vừa chửi

      Cơ mà lâu lắm rồi mới thấy chị 🙂

      • chị nhát gan nên chỉ vào xem tên chương rồi nhắm mắt close tab em à, đợi đến khi khởi sắc tí rồi chị đọc từ dưới lên… yếu tim thế…
        Nói vậy chứ cái chính lúc này hơi bận, xoay mòng mòng, k còn hơi mà thở

      • Ầy, truyện này nói ngược cho vui chứ có ngược j đâu chị.

        Khi nào rỗi chị vào 🙂

  22. Hé hé, bạn làm mình hồi hộp quá, tập đoàn zai già đã quay trở lại và ăn hại hơn lúc xưa 😛

    Đón chờ màn ngược anh Ấn nè =)))

    Mà nghe bạn bảo muốn tìm truyện để đọc với edit luôn, mình đề cử truyện này nha, mình chưa đọc nhưng mà nghe nhiều bạn bảo hay, cả bạn editor bên ấy do nhác nên không định edit nữa, dụ mình edit tiếp, cơ mà mình cũng nhác theo nên không làm, bạn đọc xem thử đi nha 😛

    http://hanhnhandang.wordpress.com/truyen-hien-dai/hai-muoi-nam-yeu-anh/

    • Òh, bạn thấy trên face tớ hả???

      Face bạn tên j thế??? 🙂

      Cám ơn bạn, tớ sẽ xem thử 🙂

      • Mới kết bạn đó, Yểu Điệu Thục Nữ á 😛

      • àh… Thấy rồi

        Ai add tớ là tớ add…

        Vừa xem sơ, bạn của bạn nói là drop hả?

      • Bạn ấy có ý định không edit nữa, lười mà 😛
        Lúc trước bạn ấy có tỉ tê rủ mình edit nhưng mình bận ôm nhiều quá nên không làm, cũng lâu rồi, lúc mới ghé nhà bạn đọc truyện í, mình cũng định đề cử cho bạn, nhưng thấy ngại vì chưa quen, vậy nên mới thôi, lúc nãy có lên FB thấy bạn bảo tìm truyện nên mới nhớ ra mà đề cử 😛

      • Àh, cám ơn bạn, để tớ xem, nếu hợp gout tớ sẽ làm 🙂

  23. la La

    cám ơn bạn nhiều lắm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: