Yêu Anh Đã Hai Mươi Năm – Chương 2

YÊU ANH ĐÃ HAI MƯƠI NĂM

Tác giả: Bạch Tiểu Đoạn

Chương 2

***

Triển Tường, nếu như không gặp được anh, em sẽ ở đâu? Ngày qua ngày như thế nào, cuộc sống tuổi thanh xuân sẽ có dáng vẻ ra sao. Nếu không gặp được em, anh sẽ như thế nào? À! Nhưng trên thế gian này, tất cả đều đã được định trước. Sao lại có nhiều “nếu như” thế được!

Kỳ nghỉ hè năm 1989 vẫn chưa đến, tôi lại bắt đầu không đến trường. Tôi bắt chước mẹ thu xếp mớ quần áo ít ỏi của mình, chuẩn bị đến nơi có tên gọi là Dĩnh Thượng An Huy ấy. Vào buổi tối trước khi đi, mẹ đến kiểm tra túi đồ của tôi, mấy giàn ná, viên cờ sứ,vài miếng đồng tiền mà tôi đã bỏ vào mẹ đều lấy ra hết. Tôi bĩu môi không dám lên tiếng, chậm rãi đi đến chỗ mấy miếng đồng tiền lăn lộn kia, lại chậm rãi ngồi xuống, thò tay ra phía sau lưng nhanh chóng lượm mấy đồng tiền rồi giấu trong lòng bàn tay.

Vừa mới rạng sáng ngày hôm sau, mẹ, cô ba và tôi khởi hành đi An Huy. Bố và các chú chạy một chiếc xe ba bánh đưa chúng tôi ra ngoài trấn ngồi xe ô tô. Trước khi đi, bà nội lau nước mắt giàn giụa, kéo khung xe ba bánh không chịu buông tay, cứ hết lần này đến lần nọ dặn dò mẹ và cô ba tôi: “Mẹ con Hội, Ngọc nhi, hai con nhất đinh phải dẫn Linh nhi về nhà nha con!” Thế là mẹ và cô ba lại hết lần này đến lần khác đáp lời: “Mẹ cứ yên tâm, cứ yên tâm đi ạ!”

Thế là chúng tôi đi An Huy. Dĩnh Thượng An Huy. Một nơi hoàn toàn xa lạ. Nhà của cô hai. Nơi mà Triển Tường sinh sống.

Nơi đó cũng không dễ tìm. Mẹ phải hỏi rất nhiều người mới có thể lần ra được trấn đó, lại hỏi rất nhiều người mới có thể tìm đến thôn đó, mãi cho đến khi tìm đến nhà của cô hai thì đã là đêm khuya. Kêu cổng, tôi thấy được người phụ nữ một năm không gặp nhưng nét mặt không hề thay đổi — Cô hai của tôi. Mẹ, cô ba nương theo ánh trăng nhìn cô hai tỉ mỉ, cô hai cũng cẩn thận quan sát mấy vị khách không mời mà đến trước mắt. Sau đó, liền kêu lên một tiếng kinh thiên động địa: “Trời ơi chị dâu! Trời ơi Ngọc nhi!” Mẹ đáp lại một tiếng, đó cũng là một tiếng kinh thiên động địa: “Em gái của tôi!”, chờ cho đến khi cô hai gọi ra tiếng “chị” thì thực sự đã kinh động đất trời, ngoài sân xôn xao, có rất nhiều người chạy ra khỏi nhà, nam có, nữ có, lớn có, nhỏ có. Đều mở to hai mắt nhìn chúng tôi. Tôi cũng mở to hai mắt nhìn lại bọn họ.

Quan sát, hỏi thăm giới thiệu, trò chuyện, tiến vào nhà. Cô hai nắm lấy tay tôi kéo đi, tôi mơ mơ màng màng đi theo cô. Một người đàn ông tầm ba mươi tuổi gọi mẹ tôi là chị dâu, đó chính là chú mới của tôi, chú ấy cho tôi rất nhiều trái cây. Hai người phụ nữ trong nhà cô cả xuống bếp nấu cơm, có mấy đứa nhóc vây quanh bên cạnh tôi, ngưỡng mộ nhìn trái cây trong tay tôi. Chú cũng cho bọn họ mỗi người một ít, cho đến một thiếu niên trẻ tuổi thì người đó không nhận, duỗi tay ra phía sau nói: “Cho em ấy ăn đi! Em không ăn.” Chú liền cười nói: “Em phải gọi là cháu mới đúng! Con bé không phải em gái đâu!” Chàng thiếu niên đỏ mặt, đi ra phía ngoài đứng.

Chú không ngừng bảo tôi ăn đi ăn đi, tôi mím môi không nói chuyện, trong lòng rất muốn ăn, nhưng vì hai tay đều phải cầm trái cây nên đâu còn tay trống, điều đó khiến tôi hơi ngượng ngùng. Gục đầu xuống, nhìn hai chân bé tẹo của mình đang run run. Mẹ, cô hai, cô ba đều khóc kể lại chuyện xưa. Hai người phụ nữ kia cuối cùng cũng làm cơm xong, vẫn chưa bưng vào nhà đã ngửi thấy mùi thơm. Tôi hơi sợ hãi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua đỉnh đầu của những em nhỏ nhìn đến ánh trăng ngoài sân. Thực sự thơm quá, cơm ngon, nhưng không phải là mùi thơm của bột bánh bao. Tầm mắt hơi dời xuống, tôi thấy trong mắt thiếu niên không ăn trái cây kia tràn ngập ý cười.

Cơm mang đến. Bày ra đầy bát, một hạt rồi một hạt, trông rất đẹp mắt. Cô hai nói là cơm, ở quê hương chúng tôi không có.

Mẹ đứng lên, kéo tay hai người phụ nữ nấu cơm nói một vài lời cám ơn, từ túi đồ mang theo, mẹ lấy ra hai chiếc chăn mới, tặng mỗi người một chiếc. Hai người phụ nữ càng thêm vui mừng, miệng nói lời khách sáo, nhưng ngón tay đã vuốt ve thử chất liệu. Mẹ lại lấy ra một túi kẹo lớn, phát cho mấy đứa trẻ đứng ở cửa, bọn nhóc đó cầm lấy quà tặng của mình xong rồi thỏa mãn trở về phòng ngủ. Thiếu niên đó lần này không từ chối, nhưng anh ấy cũng không giống mấy đứa trẻ khác cầm lên là đi ngay, mà lại ngồi trên một tảng đá lớn trong sân.

Tôi bình sinh lần đầu tiên ăn cơm, ăn thật sự hơi khó khăn. Không thể sử dụng thành thạo công dụng tuyệt vời của đôi đũa, cơm rơi xuống bàn, mặt đất. Mọi người không rảnh để ý đến tôi, bọn họ có rất nhiều lời muốn nói, chuyện muốn kể. Ăn một lúc, tôi trượt chân xuống khỏi ghế dựa, chạy ra ngoài sân đến cạnh thiếu niên kia.

Anh thấy tôi đến, xê dịch thân người. Tôi đứng đối diện với anh, không nói chuyện, như kẻ trộm dõi nhìn anh. Anh lại cười, bỏ kẹo vào tay tôi. Tôi men theo người anh ngồi xuống. Lại dựa vào cánh tay anh ngủ.

Đó là lần đầu tiên tôi và Triển Tường gặp nhau. Một đêm đầu mùa hè năm 1989, gió hơi se lạnh, có ánh trăng nhàn nhạt, có tiếng ếch kêu từ xa truyền đến, có tiếng kêu chiêm chiếp của côn trùng trong bụi cỏ, nụ cười tươi rung động lòng người nhất của anh khiến tôi an tâm. Tôi nhỏ bé ngồi ngủ say bên cạnh anh. Khăng khăng một mực như thế, vô ưu vô lo như thế, toàn tâm toàn ý như thế.

Về sau, tôi nghe được một khúc ca, lời ca là: Nếu như không gặp được anh, tôi sẽ ở nơi nào. Ngày qua ngày trải qua như thế nào, có thể có cuộc sống ngọt ngào như mật… Tôi thường bất đắc dĩ tìm thấy thương cảm trong khúc hát, rồi lệ rơi đầy mặt.

Triển Tường, nếu như không gặp được anh, em sẽ ở đâu? Ngày qua ngày như thế nào, cuộc sống tuổi thanh xuân sẽ có dáng vẻ ra sao. Nếu không gặp được em, anh sẽ như thế nào? À! Nhưng trên thế gian này, tất cả đều đã được định trước. Sao lại có nhiều “nếu như” thế được!

==============

P.S: Có 1 chuyện mà các bạn cần lưu ý, đó chính là cách xưng hô trong truyện.

Tớ là người miền Tây, cách xưng hô đương nhiên sẽ có chút khác với các bạn đọc ở miền khác. Cũng như ở quê tớ, chồng của cô (em của bố) gọi là dượng, nhưng tớ biết có một số nơi thì gọi khác như chú chẳng hạn. Cho nên các bạn đừng cảm thấy lạ khi ở đây chồng của cô (em bố) tớ lại để cách xưng hô là CHÚ, bởi vì tớ dùng tờ toàn dân thôi. Làm chung cho bạn đọc đọc mà.

Các bạn đọc thấy còn lỗi hay thắc mắc gì nữa cứ com nói nhé. Cám ơn các bạn.

Phong Lin

Advertisements
Categories: Yêu Anh Đã Hai Mươi Năm | Nhãn: , , , | 20 phản hồi

Điều hướng bài viết

20 thoughts on “Yêu Anh Đã Hai Mươi Năm – Chương 2

  1. “Nếu như không gặp được anh, tôi sẽ ở nơi nào. Ngày qua ngày trải qua như thế nào, có thể có cuộc sống ngọt ngào như mật… Tôi thường bất đắc dĩ tìm thấy thương cảm trong khúc hát, rồi lệ rơi đầy mặt.”
    Chị biết đây là bài hát nào không?
    À, ở quê em, chồng của cô cũng gọi là dượng, em ở miền Trung 😀

    • Chị cũng khổ dụ xưng hô này lắm, lên google sệch thì nó ra toàn dân vậy đó em, CV nó cũng là dượng, cơ mà “nhập gia tùy tục”, để khỏi bị bắt lỗi 🙂

  2. Haiz. Sắc nữ. Chưa zề đã lăn vào lòng người ta ngủ rồi :))

  3. Híc, Linh Hội vô tư quá đi, thế là đã bắt đầu mở ra mối quan hệ của hai người rồi. Và… Lại hụt tem 😦

    • Có ai tranh đâu em, truyện mấy chap đầu lúc nào cũng ế

      • Hôm nay phòng em tổ chức Tiệc Bê Tha :))) Bê tha xong mới lên. Thật ra thường thì ít khi em đu từ chương đầu. Nhưng cái văn án của chị nó cướp mất tim em r :”>

      • Thật ra chính chị còn thế, nhưng kể từ ngày edit truyện chị hiểu editor, đôi lúc đọc luôn ủng hộ họ mới có nhiệt huyết.

        Cám ơn em

  4. đúng là nhìn ngắn thấy mà ham -_- [với editor thôi chứ với reader thì khác =)) ]

  5. hjhj, lần đầu 2 anh chị gặp nhau củng dể thương nhỉ, hành động dựa vào TT người của LH củng rất đơn thuần, có lẻ lúc này cô bé không biết thế nào là lòng người hiểm ác(tất nhiên anh TT củng là người hiền) điều này chẳng phải thế hiện rằng cô bé khá tin tưởng vào một người xa lạ rồi, có thể đây mới là vấn đề mấu chốt nhỉ
    đúng là chương này ngắn, nhưng không thiếu dinh dưỡng ít nhất đây mới thật sự bắt đầu cho câu chuyện ^^!

    • Không thiếu dinh dưỡng… Há há, cô làm t nghĩ mấy truyện H nhiều chắc thiếu dưỡng chất dữ dội do mất máu =))

  6. Bạn nữ chính dễ thương thế
    Còn nhỏ mà chưa gì thấy giai đẹp đã sán tới rồi :))

    Chương này hình như còn ngắn hơn chương trc
    Đang đọc hay thì hết :((

    • Nữ và nam chính như thân quen với nhau từ rât lâu rồi, mến nhau từ ánh nhìn đầu tiên. Cho nên tác giả mới đề cập kiếp sau kiếp trc trong mấy hần đầu

  7. Hiền

    Truyện rất nhẹ nhàng, chân thực, cảm giác như đang đọc văn miêu tả vậy. Điều đó đem lại sự mới mẻ cho người đọc đã quá quen thuộc với giọng văn ở các tiểu thuyết ngôn tình thông thường.

    Mình thích đọc truyện này bởi cảm giác nhẹ nhàng, chân thực đó. Hơn nữa mình cùng thế hệ với nữ chính, đầu 8x. Qua truyện thấy hình ảnh của mình trong đó, rất gần gũi, thân thương.

    Cám ơn bạn thật nhiều vì đã chia sẻ tới bọn mình nhiều tác phẩm hay, cũng rất ngưỡng mộ khả năng edit cũng như lòng nhiệt tình của bạn với truyện cũng như với độc giả.
    Một lần nữa cám ơn bạn!

    Chúc bạn luôn mạnh khỏe để thực hiện được nhiều dự án hay như thế.

  8. un228

    Cảnh hai người gặp nhau lần đầu tiên đáng yêu quá!!! (Ngây ngất) Tiểu Linh Tử còn trẻ con trong sáng không nói, e là e kết Triển Tường kia!!! Cậu thiếu niên CƯỜI rung động lòng người… thế này thì TLT có mà quên được… lần đầu tiên đã xán vào rồi ngủ bên cạnh người ta, mà TT cũng để yên (có khi còn thích í) hai người đến với nhau nhẹ nhàng như có duyên định sẵn ấy…
    Truyện này thực tế ss nhỉ, như kiểu trở về kí ức tuổi thơ ấy, Gu chọn truyện ss Lin tuyệt vời!!

    Ps: h e mới biết ss người miền Tây, e miền Bắc nên hiểu liền 🙂

  9. heomom65

    he he, cái xưng hô kia em không thấy lạ tại vì nhà em gốc bắc, toàn gọi cô-chú thôi. hi hi. ss Lin vất vả zụ này ồi. ^^

    gặp nhau 1 lần mà ngỡ như quen biết cả 1 đời rồi vậy. thực sự rất hay. 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: