Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách – Chương 36

ĐỘNG PHÒNG HOA CHÚC SÁT VÁCH

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 36: Lộ chân tướng

***

Nơi nào có anh, thành tường ở nơi đó hoàn toàn không vững chắc, mặc dù thành tường kia đã được trái tim cô xây dựng ba năm…

Bạc Băng không bao giờ nghĩ đến, người đàn ông đó chính là…

Diệp Chính Thần!

Cô hoàn toàn không thể tin vào mắt mình, Bạc Băng dụi dụi mắt. Nhưng thật sự là cô không nhìn nhầm, người đàn ông đang đứng trước mặt cô với bộ quân trang trên vai có hai gạch ba sao chính là Diệp Chính Thần!

Điều này có nghĩa gì? Anh là quân nhân sao?

Bạc Băng nhớ rất rõ, anh đã từng nói anh không phải quân nhân, cũng chưa từng nhập ngũ, hơn nữa bố anh lại là thương nhân…

Một bác sĩ vừa đi du học trở về thì làm sao có thể nhanh chóng biến thành một quân nhân có khí thế trên vạn người.

Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân khiến anh phải cưới Dụ Nhân, dùng một cuộc hôn nhân không tình yêu để đổi lấy thời khắc huy hoàng ngày hôm nay sao?!

Hay là, trong ba năm vừa qua, đã xảy ra việc gì mà cô không biết?

Bạc Băng dùng ánh mắt phân vân trăn trở để nhìn anh. Ánh mắt sắc bén của anh vẫn không hề rời khỏi gương mặt của cô, dường như anh đang chờ xem phản ứng của cô.

Đầu óc Bạc Băng trở nên rối loạn, trong lúc nhất thời cô không biết mình nên làm gì cho đúng. Cô không tự giác mà khom người, xem như đang chào hỏi anh.

Diệp Chính Thần giật nhẹ khóe môi, đang muốn dùng cách thức tương tự để đáp lễ cô nhưng anh bỗng nhớ đến điều gì đó, chợt đứng thẳng người, xoay ngược lại nói nhỏ với người lái xe lúc nãy hai câu rồi bước chân vững vàng tiến đến cổng lớn.

Quân nhân lạnh lùng, quân nhân tuyên thệ không cúi đầu, quân nhân chính khí nghiêm nghị – Diệp Chính Thần hiện giờ đối với cô rất xa lạ. Thế nên hiện nay cô không biết nên đối mặt với anh như thế nào.

Bạc Băng cố gắng kiềm nén sự kích động để không đuổi theo anh mà hỏi cho rõ về những chuyện đã xảy ra. Trong lúc cô đang muốn rời đi, thì người lái xe lúc nãy đến chặn trước mặt cô.

Không có Diệp Chính Thần khí thế khiến cho người khác khiếp sợ, trước mắt cô hiện giờ là một người đàn ông trẻ tuổi, khá đẹp trai, cao lớn cũng có loại khí thế bức người. Bạc Băng chú ý nhìn vai chàng trai một chút, anh chàng này là sĩ quan, có thể là lính cần vụ của Diệp Chính Thần.

“Cô Bạc, xin chào!” Chàng trai cung kính nói: “Tham mưu trưởng muốn mời cô dùng cơm trưa.” .

Hoàn toàn là một giọng điệu sắp đặt, không hề cho cô một con đường từ chối.

“Thật sự xin lỗi, tôi còn có việc.” Bạc Băng dùng lời nói dịu dàng từ chối. Một bữa ăn xã giao bình thường thì sẽ không có gì hết, nhưng dùng cơm với Diệp Chính Thần thì khác. Không cần phải nói nhiều, hôm gặp nhau ở khách sạn Quốc Tế cô đã nhận thức rõ được một điều đó chính là không có việc gì mà anh không dám làm.

Người đàn ông nguy hiểm như vậy có lẽ nên tránh càng xa càng tốt.

Bạc Băng vẫn chưa kịp xoay người đi thì anh lính cần vụ trẻ tuổi lại một lần nữa đã chắn trước mặt cô: “Cô Bạc, xin dừng bước.”

“Có việc gì sao?”

Chàng trai nói như đinh đóng cột: “Lời nói của Tham mưu trưởng chính là quân lệnh.”

“Tôi không phải quân nhân.”

“Đối với cô cũng không ngoại lệ!”

Vẻ nghiêm túc của chàng trai như ngọn núi cao đứng sừng sững trước mắt cô, kiên quyết không hề dao động.

Đối với anh chàng lính cần vụ đang quấy phá này, Bạc Băng có chút cảm giác ngưỡng mộ.

Thấy cô do dự, chàng trai nhanh nhẹn bày ra tư thế mời: “Xin mời lên xe. Tham mưu trưởng vào trong hỏi thăm chút việc, sẽ ra nhanh thôi.”

Nghe chàng trai nói như vậy, Bạc Băng có thể đoán được Diệp Chính Thần đến đây vì vụ án của Ấn Chung Thiêm nên cô không từ chối nữa.

Đi đến trước chiếc xe Hummer, cửa kính xe là loại không thấy được bên trong, Bạc Băng tức khắc nhớ lại chiếc xe SUV mà cô đã thấy gần đây.

Vào một đêm cách đây ba ngày, chiếc xe này đã đậu dưới khách sạn nơi cô ở, không tắt máy cũng không rời đi.

Cảnh vật trước mắt Bạc Băng giống như bị một lực mạnh mẽ va vào, lắc lư chao đảo, cũng giống như bị một lực mạnh xé rách, biến thành những mảnh nhỏ vụt vặt. Nếu có thể, cô sẽ thành tâm nắm lấy tay áo anh mà hỏi anh rằng: Cuối cùng anh muốn thế nào?

Chao đảo bước vào trong xe, Bạc Băng ngồi ở ghế sau, một mùi hương quen thuộc thoảng qua mũi cô. Đây là loại mùi hương độc nhất của anh, mặc dù rất nhạt nhưng cô vẫn có thể nhận ra được.

Anh lính cần vụ trẻ tuổi nhanh nhẹn dùng hai tay đưa cho Bạc Băng một tờ báo.

“Cám ơn!” Bạc Băng nhận lấy, cô ép bản thân mình không được suy nghĩ đến chuyện gì khác, kiên trì xem báo. Xem được nửa giờ, anh lính cần vụ mở cửa xe ra.

Diệp Chính Thần đứng bên ngoài vô tình nhìn thoáng qua cô, bước vào trong xe, ngồi chỗ trống bên cạnh cô.

Mùi hương oliu cuồn cuộn pha trộn cùng với hơi thở quen thuộc của anh, xâm nhập và lấp đầy đầu óc cô. Bạc Băng cúi đầu né tránh hơi thở của người bên cạnh, cố gắng tạo khoảng cách với anh, dường như hô hấp của cô đến nửa ngày sau mới có thể trở lại bình thường.

Dọc theo đường đi, Diệp Chính Thần đặc biệt trầm lặng, cô thì chăm chú xem báo, chữ viết trên tờ báo cùng với thân xe dao động nhẹ, Bạc Băng cẩn thận nhìn kĩ tờ báo, hơn nửa ngày cô mới đọc xong một chữ.

“Không có vấn đề gì muốn hỏi anh sao?” Cuối cùng Diệp Chính Thần cũng mở miệng, giọng nói của anh bình tĩnh lạnh lùng nhưng lại không mang một chút vẻ xem thường nào.

Đương nhiên là có rồi! Bạc Băng liếc mắt nhìn sang bộ trang phục thẳng tắp trên người anh, tại sao anh lại mặc bộ quần áo này? Tại sao anh lại đeo quân hàm? Tại sao anh lại dùng địa vị như thế này để bước vào cuộc sống của cô?

Nhưng mà, đây không phải là những điều cô nên quan tâm. Anh của quá khứ, hay anh của hiện tại, kể từ lúc cô rời khỏi Nhật Bản, giữa cô và anh đã không còn quan hệ gì nữa. Hiện nay, điều cô nên quan tâm nhất chính là vụ án của Ấn Chung Thiêm.

Bạc Băng hắng giọng, nói: “Vụ án vị hôn phu của tôi tiến triển như thế nào rồi?”

Một cảm giác mát lạnh tràn vào da thịt cô.

Bạc Băng cố gắng bình phục một chút rối rắm vừa phát sinh trong lòng mình, ngẩng đầu nhìn ánh mắt lạnh lẽo của anh, chờ anh trả lời: “Vụ án còn đang tập trung điều tra, tạm thời vẫn chưa có kết quả.”

“Anh ấy nhận tội sao?”

Diệp Chính Thần suy nghĩ một chút: “Cho dù anh ta có nhận tội hay không, cũng không thoát được tội danh liên quan đến vụ án này.”

“Điều này tôi hiểu được.” Là thư kí của Phó thị trưởng, cho dù Ấn Chung Thiêm không có ý thông đồng gây tội, nhưng anh ta biết rõ tình hình, lại không báo. Tình hình hiện nay, Diệp Chính Thần có thể đảm bảo được mạng sống cho anh ta đã là tốt lắm rồi, không còn cầu mong gì hơn.

“Tôi muốn gặp anh ấy, được không?” Bạc Băng thăm dò hỏi.

Anh hít một hơi thật sâu, có thể đoán được là chiếc cúc nơi cổ áo khá chặt, khiến anh cảm thấy khó thở: “Chờ đến khi có kết quả, họ sẽ cho em gặp anh ta.”

“Đại khái là phải chờ bao lâu?” Bạc Băng lại thăm dò hỏi, cô không vội, cô chỉ sợ bố cô không chờ được.

Diệp Chính Thần không trả lời, giật tờ báo trong tay cô, suốt cả quãng đường còn lại, anh chỉ chăm chú đọc báo, không hề quan tâm đến cô. Anh lính cần vụ lái xe phía trước nhìn cô rất nhiều lần từ kính chiếu hậu, ánh mắt tò mò tìm hiểu.

Bạc Băng nhìn vào cửa kính xe, cửa kính bằng thủy tinh phảng phất bóng dáng của anh một cách mơ hồ. Cả người anh hiện rõ vẻ trang trọng và trang nghiêm không thể xâm phạm, đúng theo khí phách nghiêm minh của một người quân nhân.

Nếu không phải gương mặt kia có hóa thành tro cô cũng nhận ra được, thì Bạc Băng thật sự hoài nghi bản thân mình đang nhận nhầm người.

***

Xe chạy đến một vùng ngoại ô, đứng dưới lầu của một khu nhà ở đắt tiền, Bạc Băng đưa mắt nhìn về bốn phía, không có bất kì một khách sạn nào.

Toàn thân Bạc Băng cứng đờ, phân vân nhìn xung quanh tòa nhà cao cấp ấy: “Không phải là ăn cơm trưa sao?”

Diệp Chính Thần nhìn thoáng qua cô, thấy vẻ mặt cô đang khẩn trương, trong con ngươi tối đen của anh hiện lên một chút ý cười: “Đúng là nơi này có một quán ăn rất ngon.”

Đúng lúc anh lính cần vụ mở cửa xuống xe, Diệp Chính Thần đến gần cô một chút, giọng nói anh bình tĩnh đến mức không thể bình tĩnh hơn: “Không cần lo lắng, anh mặc bộ quần áo này, sẽ không dám làm gì đâu.”

Nhìn thấy bộ dáng mặt người dạ thú của anh, Bạc Băng không thể không nhắc nhở: “Chuyện nên làm và không nên làm… Anh cũng đều đã làm rồi.”

Cửa xe được mở ra, Diệp Chính Thần xuống xe, anh cố gắng mím chặt đôi môi mỏng, kiềm nén nụ cười ở khóe miệng.

Anh lính cần vụ đến trước cửa lầu dưới, nhấn chuông, trước khi cô và anh đến trước cửa, thì cánh cửa đã mở ra.

Diệp Chính Thần dẫn cô lên lầu hai, có một cô nhân viên phục vụ chừng mười bảy tuổi bước đến nghênh tiếp, nét mặt tươi cười: “Tham mưu Diệp, mời ngài vào!”

Cho đến khi thấy Bạc Băng, vẻ mặt tươi vui của cô nhân viên phục vụ nhanh chóng biến mất.

Nhân viên phục vụ đưa Bạc Băng và Diệp Chính Thần đến một gian phòng nhỏ. Nơi này được trang trí không giống với những nhà hàng khác, căn phòng được thiết kế rất thanh lịch, không hề lưu lại một chút mùi rượu và khói thuốc nào. Ngược lại, nơi này còn có chút hương vị ấm áp của gia đình.

“Xin chờ một lát, tôi đi pha trà.”

Trước khi cô nhân viên phục vụ lui ra ngoài, vẫn liếc mắt nhìn Diệp Chính Thần lần cuối, Bạc Băng rất muốn châm chọc anh một câu: “Tham mưu Diệp, không phải là anh đã quên nói cho người ta biết là anh đã kết hôn rồi chứ?”

Nhưng nghĩ kĩ lại, tốt nhất vẫn là nên quên đi.

Không lâu sau, nữ nhân viên phục vụ đã đem hai bình trà Quan Âm thượng hạng vào cửa, rót trà cho cô và anh, sau đó cầm lấy thực đơn, thấy Diệp Chính Thần hất cằm về phía Bạc Băng, nữ nhân viên nhanh chóng đưa thực đơn cho cô.

Bạc Băng nhận lấy, vừa mở ra xem thì thấy tất cả đều là món ăn Tứ Xuyên.

“Nơi này là quán ăn chuyên món cay Tứ Xuyên à?”

“Không phải, các món ăn Trung Quốc và Phương Tây đều có. Nhưng…” Cô nhân viên liếc nhìn Diệp Chính Thần một cái, ánh mắt tràn ngập nét gợi lên mối tình thầm kín: “Tham mưu Diệp chỉ ăn những món cay Tứ Xuyên.”

Trong lúc nhất thời, Bạc Băng không diễn tả được cảm giác của mình. Tuy thức ăn vẫn chưa vào miệng nhưng cảm giác chua cay đã tràn đầy trong lòng cô.

Đôi tay đặt dưới bàn của Bạc Băng bất giác siết chặt, các ngón tay đều có cảm giác mệt mỏi.

“Món nào cũng được.” Bạc Băng đưa thực đơn trả lại cho cô nhân viên phục vụ.

Cô gái nhìn về phía Diệp Chính Thần, anh gật đầu: “Cứ như vậy đi.”

Nhân viên phục vụ lui ra ngoài, cô và anh lại một lần nữa ngồi đối mặt nhau, rất gần, nhưng cũng lại rất xa.

Gian phòng vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được cả tiếng hô hấp của đối phương, Bạc Băng chỉ biết lặng lẽ cúi đầu uống trà, nỗi lòng cô bây giờ cũng như những lá trà đang hòa tan trong nước ấm, dần dần bị dòng nước nóng bỏng làm cho khô héo.

Diệp Chính Thần lại mở miệng, Bạc Băng không hiểu sao giọng nói và biểu cảm của anh vẫn có thể bình tình như vậy: “Em không hỏi anh vì sao lại mặc trang phục này à?”

Tách trà trong tay Bạc Băng run lên, nước trà chảy qua ngón tay cô, nóng bỏng.

Anh thổi nhẹ bọt trà đang bập bềnh trên tách, chậm rãi nói: “Bố của anh là quân nhân, anh lớn lên trong một đại viện của quân khu. Năm anh mười tám tuổi, anh muốn vào Viện y học, nhưng bố anh lại khiến cho anh đỗ vào học viện không quân, anh và ông ấy căng thẳng với nhau mấy tháng… Cuối cùng, mỗi người nhường một bước, anh được tuyển vào Học viện quân y.”

Nhớ đến việc anh nói dối hết lần này đến lần khác, Bạc Băng bất giác bật cười: “Còn điểm nào của anh là giả nữa? Hay nói cách khác, câu nào của anh mới là thật?”

Anh như có phần bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục nói: “Sau khi tốt nghiệp đại học, anh bị đưa đi huấn luyện, anh muốn sau khi hoàn thành khóa huấn luyện sẽ tiếp tục đào tạo chuyên sâu. Ông ấy lại muốn anh đến làm ở cơ quan của quân khu, anh và ông ấy căng thẳng một năm rưỡi, sau đó mỗi người lại nhường nhau một bước… Anh được đi Nhật Bản học y.”

Bạc Băng có chút không hiểu, hiện giờ là thời đại hòa bình, quân y có thể làm thủ tục xuất ngoại để đào tạo chuyên sâu một cách bình thường, vậy thì tại sao anh lại phải giấu diếm thân phận?

Ngoại trừ anh có mục đích khác!

“Tại sao anh lại đi Nhật Bản?”

“Thật sự xin lỗi, đây là vấn đề cơ mật quân sự.” Diệp Chính Thần ngồi thẳng, bình tĩnh thổi nước trà trong tách.

Bạc Băng bừng tỉnh nhìn anh, trong lúc nhất thời tất cả những ký ức đã được cô cất giấu kĩ lưỡng bỗng chốc như dòng dung nham nóng rực phun trào.

Phòng của anh vô cùng sạch sẽ, tài năng của anh hơn người, anh chưa bao giờ vén bức rèm cửa, đối với vi khuẩn anh vô cùng “hứng thú”…

Anh đã từng nói: Anh có thói quen làm việc không thể để lộ ra ánh sáng.

Anh đã từng nói: Anh bị khóa trong một chiếc lồng, mất đi sự tự do… Anh đã bị ràng buộc rất lâu, vô cùng khát vọng có lại được sự tự do như ban đầu…

Anh đã từng nói: Vì “trách nhiệm”!

Anh đã từng nói: Muốn cô tin tưởng anh, muốn cô chờ anh ba năm… Ba năm sau, cô muốn bất kì điều gì anh cũng có thể cho cô!

Anh đã từng nói rất nhiều, rất nhiều, mà cô thì tin rất ít, vô cùng ít!

“Đều là giả…” Bạc Băng tự thì thào.

“Đúng vậy, tất cả đều là giả…” Ánh mắt sắc bén của anh nhìn thẳng vào cô, giống như đang muốn tìm kiếm một chút gì đó trên gương mặt của cô.

Ngoại trừ sự lúng túng, lúc này Bạc Băng không biết nên phản ứng thế nào? Lại một lời nói dối chân thật bị mở ra, lại một sự thật đáng sợ đang xảy ra trước mắt cô. Cô rất muốn hỏi anh, hôn nhân của anh và Dụ Nhân có phải cũng là giả hay không. Nhưng cô không dám hỏi, Bạc Băng sợ nghe được đáp án.

Sợ anh nói: Không đúng!

Càng sợ anh trả lời: Đúng!

Bọn họ sống cùng nhau ba năm, còn cô hiện nay cũng đã có Ấn Chung Thiêm. Cô và anh không thể quay về quá khứ được nữa, càng không thể cứu vãn những chuyện đã trở thành sự thật. Là thật, hay là giả, ngoại trừ những tổn thương sâu sắc và sự tiếc nuối mà tình yêu đã để lại, tất cả bây giờ đều đã không còn ý nghĩa nữa!

“Nha đầu…” Lại là giọng gọi này, cô như bị lạc vào cơn mơ mộng.

Bạc Băng hoảng hốt cắt đứt lời nói của anh: “Dụ Nhân… Cô ấy có khỏe không?”

Có lẽ do cô hỏi quá bất ngờ, con ngươi đen thâm thúy của Diệp Chính Thần trở nên trầm lắng, cẩn thận quan sát biểu cảm của cô.

“Nghe nói tình cảm vợ chồng của anh và cô ấy rất tốt, chúc mừng!”

Diệp Chính Thần hơi sửng sốt, nhanh chóng giải thích rõ: “Thật ra anh và cô ta chưa từng kết hôn! Lúc đó là tình thế bắt buộc, anh không có sự lựa chọn nào khác…”

Diệp Chính Thần nhìn về phía ngoài cửa sổ, một lát sau, anh quay mặt nhìn cô: “Anh và cô ta chỉ là mối quan hệ cộng tác trong công việc, ngoại trừ công việc ra hoàn toàn không có gì cả.”

Hoàn toàn không có gì cả… Bên tai Bạc Băng như có một tiếng nổ vang cực lớn.

Nếu ba năm trước đây cô có thể nghe được câu nói này, thì thật hay biết mấy…

Đáng tiếc, lúc đó anh lại không nói bất kì điều gì, chỉ trơ mắt nhìn cô đau khổ suýt chết, dùng lời nói dối này để lấp liếm cho lời nói dối khác. Hiện giờ anh mới nói ra sự thật, cô phải trả lời như thế nào đây? Cô và anh đã đi đến bước này, còn có thể quay trở lại sao?!

Bạc Băng hoàn toàn không biết, cái gì cô cũng không biết!

Anh nhìn theo ánh mắt của cô rồi lại nhìn ngón tay đang đeo nhẫn của cô. Ngọn đèn màu lam lạnh lẽo đang chiếu sáng gương mặt của cả hai, muôn màu muôn vẻ. Bạc Băng không hiểu, tại sao một viên đá được tích tụ hơn nghìn năm lại đẹp như vậy.

À, đúng rồi! Nó đã phải trải qua hàng nghìn lần mài dũa công phu.

Cho nên nó đại diện cho sự vĩnh hằng, là lời hứa hẹn suốt cả cuộc đời.

Dùng xong buổi cơm trưa vô vị, Diệp Chính Thần đưa cô trở về chỗ ở, suốt quãng đường đi cô và anh không hề nói chuyện. Trước khi rời đi, bỗng nhiên anh nắm chặt tay cô, chiếc nhẫn đính hôn làm đau tay cô, cũng có thể làm đau tay anh.

Cuối cùng, anh cũng buông tay cô ra: “Em đừng lo lắng, chuyện vị hôn phu của em, anh sẽ nghĩ cách.”

“Cám ơn.”

***

Trở về phòng trọ, Bạc Băng nằm trên giường, cô nhìn lên trần nhà, cẩn thận nhớ lại đoạn hội thoại của cô và anh, nhớ lại những biểu cảm dù chỉ nhỏ nhất của anh.

Anh nói, giữa anh và Dụ Nhân ngoại trừ quan hệ công việc, không có gì khác. Thật sự không có gì khác sao? Lời nói của anh, cô có nên tin tưởng nữa không?

Trái tim của Bạc Băng bắt đầu dao động. Haizzz, nơi nào có Diệp Chính Thần, tường thành ở nơi đó hoàn toàn không vững chắc mặc dù tường thành kia đã được trái tim cô xây dựng ba năm.

Tiếng gõ cửa vang lên làm Bạc Băng hốt hoảng.

Cứ nghĩ là người phục vụ quét dọn vệ sinh, Bạc Băng vội vàng bước ra mở cửa.

Nhưng Bạc Băng không ngờ là người đến lại là Dụ Nhân.

Ba năm không gặp, cô ta dường như đẹp hơn lúc trước. Đôi mày tinh tế đẹp như điêu khắc, khuôn mặt trang điểm rất cẩn thận, đôi má hồng nhạt, son môi mỏng bóng…

“Chào!” Bạc Băng cười chào hỏi, cô bỗng nhiên cảm thấy rất khâm phục bản thân mình, lúc này mà lại có thể mỉm cười.

“Tôi có thể vào không?”

“Đương nhiên là có thể.” Bạc Băng tránh sang một bên, đợi Dụ Nhân vào, sau đó mới khép cửa lại, chờ cô ta “khởi binh hỏi tội”.

Dụ Nhân quả đúng là Dụ Nhân, cô ta không làm Bạc Băng thất vọng.

Chỉ mới câu đầu tiên mở miệng, lại có thể nói trúng tim đen của người khác.

“Nghe nói cô vì cứu vị hôn phu của mình, mà đến cầu xin Diệp Chính Thần…”

Nửa câu sau Dụ Nhân vẫn chưa nói xong, nhưng ánh mắt lạnh như băng của cô ta đã biểu đạt ý câu nói một cách rõ ràng.

Ở trước mặt Dụ Nhân, Bạc Băng cũng không cần phải giả vờ thanh cao: “Đúng”

“Cô làm như vậy, đối với anh ấy công bằng sao?”

Câu hỏi này rất hay.

Cũng may… Cô cũng đang muốn hỏi!

“Dụ tiểu thư, lúc trước cô tạo cho tôi nhiều sự hiểu lầm như vậy, khiến anh ấy không thể giải bày được, điều này đối với anh ấy công bằng sao?”

Vẻ mặt Dụ Nhân vẫn không hề có chút thay đổi, vô cùng bình tĩnh mà trả lời cô: “Đó là việc mà tôi nên làm, đó là trách nhiệm của tôi.”

Người phụ nữ này, Bạc Băng tức giận đến mức như hít vào toàn khí lạnh.

Dụ Nhân diễn kịch trước mặt cô, đem cô và Diệp Chính Thần ra xoay vòng đùa giỡn. Bây giờ lại có thể trơ tráo dõng dạc nói cho cô biết: Đây là trách nhiệm của cô ta.

Bạc Băng cố gắng kiềm nén cơn giận đang dâng trào, học hỏi nụ cười lạnh nhạt của Dụ Nhân: “Vậy hôm nay cô đến đây, lại muốn thực hiện trách nhiệm gì nữa.”

Con ngươi đen thăm thẳm của Dụ Nhân dừng lại ở đôi mắt cô: “Tôi muốn hỏi cô một câu: Người cô thích là Diệp Chính Thần, hay là vị hôn phu của cô?”

Dụ Nhân đúng là người phụ nữ biết dùng kim châm vào nỗi đau thầm kín của người khác.

Giống như cô ta không ngừng nhắc nhở cô: Cô vì một người đàn ông lại lên giường cùng với một người đàn ông khác. Giữa hai người đàn ông cho dù cô buông tha cho ai thì cô cũng là người có lỗi.

Một người phụ nữ lợi hại như vậy, Bạc Băng vô cùng muốn biết những ngày qua Diệp Chính Thần làm cách nào mà có thể chung sống hòa thuận cùng với cô ta.

Bạc Băng không kiềm nén được mà thông cảm cho anh.

Vốn dĩ cô có thể không trả lời, nhưng đối với bản thân, cô không cam tâm nhiều lần thua dưới tay Dụ Nhân như vậy, lần nào cũng bị cô ta nói đến mức không trả lời được.

“Tôi thích ai không quan trọng!” Bạc Băng cố tình khiến cho lời nói của cô thêm phần mập mờ: “Quan trọng là Diệp Chính Thần thích ai… Cô quen biết anh ấy đã hơn mười năm, cho nên so với tôi, cô càng phải hiểu rằng anh ta không… bằng… cầm… thú…”

Sắc mặt Dụ Nhân thay đổi, lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng, cô ta cố nói bằng chất giọng mềm mại nhất: “Tôi đến tìm cô không có ý gì khác, tôi chỉ muốn biết cô sẽ nghĩ như thế nào khi biết người Diệp Chính Thần thật sự yêu là cô. Vì cô điều gì anh ấy cũng có thể làm… Nếu cô không yêu anh ấy, cô cũng đừng trêu đùa anh ta, cô đã từng làm tổn thương anh ấy một lần, đừng làm tổn thương anh ta lần thứ hai.”

Bạc Băng tức giận đến mức từ đôi môi đến cả người đều phát lạnh, cô cố gắng kiềm chế sự xúc động để không lao đến bóp chết Dụ Nhân mà cố duy trì nụ cười: “Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ bông đùa với anh ấy. Tôi chỉ mong anh ấy cũng đừng bông đùa với tôi, như vậy là đủ rồi.”

Dụ Nhân gượng cười, đi đến phía cửa: “Cô hoàn toàn không hiểu anh ấy.”

Bạc Băng không phủ nhận, hai giờ trước, cô thậm chí không hề biết Diệp Chính Thần là quân nhân.

Tại sao cô không có đủ khả năng hiểu anh!

Tiễn Dụ Nhân, Bạc Băng giống như vừa bước ra từ một cuộc chiến, vô cùng mệt mỏi, sức cùng lực kiệt.

Chiến tranh giữa phụ nữ xưa nay không có thắng thua, chỉ có hai bên cùng bị tổn thương mà thôi.

Vừa định nghỉ ngơi một chút, điện thoại Bạc Băng lại vang lên, trên màn hình hiện lên số của mẹ cô. Bạc Băng nhận điện, vừa muốn nói chuyện, đã nghe thấy giọng nói đứt quãng từ đầu dây bên kia.

“Mẹ?”

“Tim của bố con có vấn đề, đang ở phòng cấp cứu…”

Bạc Băng cảm thấy như tất cả các dây thần kinh đều đứt đoạn, trước mắt cô là một màu tối đen.

“Bạn của bố con ở viện kiểm sát nói, nói, Chung Thiêm có khả năng ngồi tù ít nhất là sáu, bảy năm… Ngay lập tức bố con…” Bên kia chỉ còn tiếng khóc.

Cô không thể sụp đổ, không thể. Bạc Băng cố gắng dùng chút sức lực còn lại, an ủi mẹ cô: “Mẹ, mẹ đừng khóc, Chung Thiêm sẽ không có gì đâu, bố cũng sẽ không có gì, con sẽ về ngay.”

Lên máy bay, sau đó lại ngồi ô tô, đêm đó hơn mười một giờ Bạc Băng mới đến bệnh viện. Bố cô vừa mới ngủ, mẹ cô đang ngồi bên cạnh trông coi ông, vừa thấy Bạc Băng, ánh mắt bà lại đỏ lên.

Bố cô dường như nghe được tiếng động, mở to mắt, đôi môi ông run run, giơ bàn tay ra.

Bạc Băng hiểu được ý của bố, cô nắm lấy tay ông: “Bố, bố đừng nghe người khác nói lung tung, bạn con ở Bắc Kinh nói… Chung Thiêm không có tội, anh ấy sẽ được thả nhanh thôi.”

“Có thật không?” Mẹ cô vội hỏi.

“Thật, thật đó.” Bạc Băng ngồi xuống, nói khẽ: “Bạn của con là thượng tá quân khu, anh ta đã đến ủy ban. Cấp trên nói rằng, Ấn Chung Thiêm không liên quan đến vụ án này…”

“Thượng tá quân khu Bắc Kinh? Chức vị cao thế ư.”

“Đúng vậy, rất cao. Anh ta nói không sao, thì chắc chắn là không sao.”

Bố cô yên tâm ngủ, mẹ cô thì ngủ cạnh giường ông, Bạc Băng ngồi ở hàng ghế dài trong bệnh viện, chờ đến bình minh.

———————————

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Điên cuồng với những con số và chữ viết!

Hoa tươi cộng với lời nhắn đã vượt hơn con số 100, tôi thì được lợi kép! Mời chú ý: Hoa tươi! Cám ơn!

Cố lên nhé!

Advertisements
Categories: Động Phòng Hoa Chúc | Nhãn: , , , | 2 phản hồi

Điều hướng bài viết

2 thoughts on “Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách – Chương 36

  1. thao nguyen

    rõ là điên. cái gì mà “Cô không hiểu anh ấy”. Căn bản là không ai cho Bạc Băng hiểu chuyện gì, một mực giấu diếm và lừa dối thì ba năm sau lấy tư cách gì để quay về khuấy tung cuộc sống của cô ấy?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: