Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách – Chương 44

ĐỘNG PHÒNG HOA CHÚC SÁT VÁCH

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 44: Duyên phận kiếp trước

***

Nếu không mất đi, sẽ không thể nào hiểu được giá trị của nó. Nếu không mất rồi mới tìm lại được, sẽ không thể hiểu đau khổ là như thế nào.

“Chỉ ăn lẩu?”

Ánh mắt Diệp Chính Thần sáng ngời, cứ như thể đêm nay món anh hầm không phải thịt dê mà là cô vậy. Cứ nghĩ đến việc mình đang chủ động dẫn sói vào nhà, thì nhất định đêm nay rất có khả năng cô sẽ bị người nào đó chậm rãi nấu rồi lại chậm rãi ăn, mồ hôi trên lưng Bạc Băng lập tức vã ra.

Đều do tối hôm qua cô bận trực ca đêm, nên không thể tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi một lát. Hôm nay vừa nhìn thấy anh, đầu óc liền chạm mạch, cao hứng mà có ý tưởng mời anh đến nhà cô ăn lẩu.

Điều này rõ ràng là dâng bản thân đến tận miệng người ta mà!

Thấy Bạc Băng không nói lời nào, Diệp Chính Thần còn nói: “Ăn lẩu rất dễ tăng nhiệt.”

Cô thấy rằng anh còn vẫn chưa ăn lẩu mà cũng đã “tăng nhiệt” đến thế này rồi, còn nung với nấu gì nữa chứ.

Bạc Băng vẫn cứ nhìn anh nở nụ cười thật tươi: “Sư huynh, nếu em nhớ không lầm, hình như anh là quân nhân thì phải. Anh có thể giữ gìn hình tượng trang nghiêm của quân nhân một chút hay không?”

Diệp Chính Thần bày ra vẻ mặt không đồng ý: “Anh nhớ rõ ba năm trước anh đã từng nói với em: ‘Em đừng nghĩ quân nhân tốt như vậy… Cởi bỏ bộ quân trang trên người ra thì họ cũng là một người đàn ông bình thường, nhu cầu sinh lí hoàn toàn giống như những người đàn ông khác…’.”

Đổ mồi hôi nha! Trong xe rõ ràng không bật máy điều hòa ở chế độ ấm, vậy mà tại sao cô có cảm giác máu của mình lại có thể nhanh chóng bị hong khô như vậy.

Cuối cùng đèn xanh cũng sáng, Bạc Băng vội vàng chỉ về phía đầu phố: “Chạy đến đầu phố thì rẽ trái, bên kia có siêu thị.”

Diệp Chính Thần đạp mạnh chân ga, chạy thẳng đến hướng cô chỉ.

***

Ở siêu thị, Diệp Chính Thần đẩy xe mua sắm đi phía sau Bạc Băng. Cô vừa đi phía trước vừa xem hàng hóa để vào chiếc xe phía sau. Thỉnh thoảng quay đầu nhìn thoáng qua anh, đôi lúc hai ánh mắt giao nhau, liền có một đốm lửa nhỏ bắn ra bốn phía.

Bạc Băng bỗng nhiên có một loại ảo giác, cô nhớ đến lúc trước khi cô và anh cùng đến trung tâm mua sắm ở Osaka.

Khi đó cô vừa đến Nhật Bản không lâu, cái gì cũng tò mò. Cầm đủ loại hàng hóa lên hỏi anh đó là gì, anh kiên nhẫn xem hết phần bảng giới thiệu rồi phiên dịch cho cô nghe.

Có một lần, cô cầm một ổ bánh ga-tô màu vàng mới ra lò hỏi anh: “Đây là bánh ga-tô gì thế, trông rất ngon miệng.”

Do ổ bánh được đóng gói phần trên, nên bản giới thiệu không được thấy rõ cho lắm, anh cố ý đến hỏi người làm bánh ngọt, hỏi thật tỉ mỉ cách làm và thành phần nguyên liệu. Sau đó quay về thuật lại cho cô nghe không thiếu một chữ.

Anh đã nói xong, mà cô vẫn còn chăm chú nhìn anh.

“Em nhìn gì vậy?” Diệp Chính Thần sờ sờ mặt mình, không biết là trên mặt có dính bẩn hay không.

Bạc Băng cười lắc đầu: “Sư huynh, em phát hiện anh còn có một dáng vẻ rất đáng yêu.”

Anh cũng cười, nụ cười đáng yêu trong sáng đến mức muốn giết người: “Nha đầu, anh biết anh đáng yêu, em nên cẩn thận một chút, đừng yêu phải anh.”

Bạc Băng làm mặt quỷ nhìn anh, giật lấy chiếc bánh ngọt trong tay anh, bỏ vào xe mua sắm: “Đừng chảnh chọe, em căn bản sẽ không thích loại đàn ông như anh, em chỉ muốn anh làm anh trai của em thôi.”

Diệp Chính Thần giơ tay vò tóc cô: “Tiểu nha đầu, từ nay về sau, anh sẽ che chở cho em!”

Không nhớ nổi ai đã từng nói: “Anh trai em gái rất dễ xảy ra chuyện bất ngờ!” Thật đúng là nói quá chính xác! Nhất định đây chính là chuyện lớn.

Bỗng nhiên có một chiếc khăn giấy cắt đứt ảo tưởng của cô: “Nha đầu, em cười đến chảy cả nước bọt ra rồi kìa.”

Bạc Băng đẩy tay Diệp Chính Thần ra, sau đó cúi đầu, thấy trong xe mua sắm đã có thêm nhiều thứ khác: Nào là trứng gà, bánh pudding, bánh ga-tô màu vàng xinh đẹp làm Bạc Băng chói cả mắt.

Nước mắt cô rơi xuống lã chã, Bạc Băng không quan tâm ở siêu thị hiện nay đang có bao nhiêu người, cô cứ bổ nhào vào lòng anh.

Diệp Chính Thần bị hành động của cô làm cho sửng sốt, nói nhỏ bên tai cô: “Ở đây… Có camera theo dõi.”

“Camera theo dõi thì sao? Ai quy định ở siêu thị không được ôm?” Bạc Băng nghẹn ngào nói.

“Anh sợ… Cảnh tiếp theo, sẽ phải cấm trẻ em!”

Người đàn ông này! Bạc Băng bị anh chọc giận đến mức bật cười, rời khỏi lồng ngực anh: “Có phải trong đầu anh luôn nhớ đến những cảnh cấm trẻ em phải không?”

Diệp Chính Thần vừa giúp cô lau nước mắt, vừa nói: “Anh chưa gặp qua người phụ nữ nào dễ cảm động như em. Chỉ một cái bánh pudding và bánh ga-tô thôi, em lại có thể cảm động đến như vậy. Người ta không biết còn nghĩ rằng anh tặng em một chiếc nhẫn kim cương.”

Tất cả đàn ông đều biết rằng phụ nữ thích nhất là nhẫn kim cương năm ca-ra. Duy nhất Diệp Chính Thần, là người biết cô thích nhất là ăn trứng gà, bánh pudding, bánh ga-tô…

Không phải là bánh pudding và bánh ga-tô ăn ngon miệng. Nhưng mà là mỗi lần cô thưởng thức nó, đều nhớ đến vẻ mặt khi anh thuật lại cách làm và thành phần nguyên liệu cho cô nghe cho nên càng ăn lại càng cảm thấy vui vẻ.

Nếu không mất đi, sẽ không thể nào hiểu được giá trị của nó.

Nếu không mất rồi mới tìm lại được, sẽ không thể hiểu đau khổ là như thế nào.

***

Đi dạo một vòng trong siêu thị, Diệp Chính Thần mua rất nhiều thức ăn, toàn là món ăn trước kia cô và anh thích. Bạc Băng nói tủ lạnh của cô chắc sẽ không chứa hết, Diệp Chính Thần liền mua cho cô một chiếc tủ lạnh hai cửa.

Ngay lập tức Bạc Băng không dám nói nhà trọ của cô không có chỗ để, cô sợ anh sẽ không do dự mà mua ngay cho cô một căn hộ rộng hơn mất!

Từ siêu thị trở về, xe anh đỗ trước cửa nhà trọ của cô. Bạc Băng vừa muốn xuống xe, thì bất ngờ thấy Ấn Chung Thiêm đang đứng trước cửa do dự thật lâu, dường như muốn đi lên, nhưng lại không bước đi.

Bạc Băng nhìn thoáng qua Diệp Chính Thần, anh nhíu mày nhưng không nói lời nào.

“Anh chờ em một chút nhé.”

Diệp Chính Thần giữ chặt tay Bạc Băng: “Nha đầu…”

“Anh yên tâm đi, em và anh ấy không có gì đâu, em chỉ muốn nói với anh ấy vài câu thôi.”

Anh do dự một lát, buông tay cô ra: “Anh chờ em.”

Ấn Chung Thiêm thấy cô bước xuống xe đi đến chỗ mình, có chút bất ngờ, như muốn rời đi ngay.

Bạc Băng gọi Ấn Chung Thiêm lại: “Chung Thiêm, anh tìm em có việc gì không?”

Ấn Chung Thiêm đứng lại, nhìn về phía xe của Diệp Chính Thần. Anh ta và Diệp Chính Thần đối diện nhau qua một tấm chắn là cửa kính, Ấn Chung Thiêm xoay người nói với Bạc Băng: “Tiểu Băng, anh phải đi, đi đến một thành phố khác. Trước khi đi, anh muốn nói với em vài câu.”

“Anh nói đi.”

Anh lấy ra tấm chi phiếu đưa cho Bạc Băng: “Đây là tiền của em, trả lại cho em… Cám ơn em đã vì anh làm nhiều việc như vậy.”

“Em mới phải cảm ơn anh, rõ ràng là em có lỗi với anh, anh còn giúp em giấu bố em…”

Bạc Băng chưa nói dứt lời, Ấn Chung Thiêm bỗng nhiên ôm lấy cô: “Thật sự xin lỗi, Tiểu Băng, là anh có lỗi với em! Cho anh ôm em một lần cuối, giống như một người anh trai ôm một người em gái.”

Bạc Băng không ngại cho Ấn Chung Thiêm một cái ôm ly biệt, nhưng mà, Diệp Chính Thần đang nhìn cô, cô không thể.

Bạc Băng vừa muốn đẩy Ấn Chung Thiêm ra, thì nghe thấy anh ta nói nhỏ: “Diệp Chính Thần đã nói cho anh biết hết. Hắn nói em vì cứu anh nên mới bị hắn… Bị hắn làm nhục… Hắn còn nói em vì tiền đồ của anh, mới chấp nhận gả cho hắn…”

“Anh nói gì?!” Bạc Băng lập tức đẩy Ấn Chung Thiêm ra. Tại sao Diệp Chính Thần phải nói như vậy, trong khi anh biết rõ đây có thể là một đả kích lớn đối với Ấn Chung Thiêm.

“Tiểu Băng, em quá ngốc nghếch.” Ấn Chung Thiêm đau khổ lắc đầu: “Anh thật sự không tham ô dù chỉ một đồng, sẽ càng không phạm tội. Ngay từ những ngày đầu, anh đã phối hợp với tổ chuyên án thẩm tra, nói ra tất cả những gì anh biết, chứng cứ anh cũng đã giao ra. Cho dù Diệp Chính Thần không cứu anh, anh cũng sẽ không phải ngồi tù… Về phần, tin tức tử hình, đều là do hắn tung ra, để lừa gạt em.”

Đầu óc của Bạc Băng nổ ong ong, trời đất quay cuồng. Cô quay đầu nhìn Diệp Chính Thần, anh vẫn ngồi trong xe, ánh mặt trời chiếu vào, cô mơ hồ không nhìn rõ vẻ mặt của anh.

“Tất cả đều là do hắn sắp đặt… Bao gồm cả vụ án.”

“Vụ án?” Bạc Băng lắc đầu: “Không có khả năng đó đâu, tuyệt đối sẽ không.”

“Em không thể tưởng tượng được đâu, người phụ trách vụ án này tên là Trịnh Vỹ, là bạn thân của Diệp Chính Thần. Từ ngày lập hồ sơ vụ án đến nay, Diệp Chính Thần đều nắm rõ tất cả mọi chuyện trong lòng bàn tay.”

Bạc Băng không biết kiếp trước cô đã làm gì thiếu đạo đức, mà kiếp này ông trời luôn gây khó dễ cho cô. Mỗi khi hạnh phúc dường như cách cô không bao xa nữa thì số phận luôn đem cô ra trêu đùa một chút.

Mà cô, hoàn toàn như bị tê liệt: “Tại sao anh lại nói cho em nghe những điều này?”

“Em có quyền biết sự thật.”

Sự thật?! Lúc còn thơ dại, mỗi ngày cô đều muốn biết sự thật nhưng hiện giờ cô lại không muốn nữa!

Cô tình nguyện bị Diệp Chính Thần lừa dối cả đời, cũng không muốn có người vì cô mà mở ra sự thật xấu xa này. Cô muốn có sự vui vẻ, chẳng sợ sự vui vẻ đó như bọt biển, cô cũng không muốn có người đâm thủng nó.

Sắc mặt Bạc Băng không chút thay đổi nhìn Ấn Chung Thiêm: “Anh đừng nói cho em biết… Anh chia tay với em, cũng là do anh ấy ép anh!”

“Tiểu Băng, anh không còn sự lựa chọn nào khác. Anh có bố mẹ, anh còn có trách nhiệm phải gánh vác, anh không thể ngồi tù.” Ấn Chung Thiêm suy nghĩ một lát, rồi nói tiếp: “Hơn nữa anh biết em căn bản không hề yêu anh, từ đầu đến cuối trong lòng em vẫn luôn có một người mà em không vứt bỏ được, người đó chính là hắn.”

Bạc Băng không biết nói gì, cô hiểu được, hiểu được tất cả. Vì một người phụ nữ căn bản không hề yêu mình đánh đổi với một cuộc đời, một người đàn ông không thể lựa chọn như thế. Nếu anh ta thà ngồi tù cũng muốn ở bên cạnh cô, nhất định là đầu óc anh ta có vấn đề.

“Anh nói xong rồi chứ?” Bạc Băng hỏi.

“Anh đi rồi, em nhớ phải bảo trọng.”

“Chung Thiêm…” Bạc Băng gọi Ấn Chung Thiêm lại: “Hôm đó, anh nói với bố em những lời ấy… Là Diệp Chính Thần bảo anh nói sao?”

Ấn Chung Thiêm do dự một lát, rồi gật đầu.

Hiện tại, Bạc Băng đã hoàn toàn hiểu được, từ đầu đến cuối Ấn Chung Thiêm không được như Diệp Chính Thần. Anh ta sẽ không biên soạn ra một lời nói dối tốt bụng như vậy, anh ta sẽ không nói ra một lời nói dối chan chứa sự hạnh phúc đến như vậy.

Diệp Chính Thần bước xuống xe đi đến chỗ cô, đứng ở phía sau Bạc Băng.

“Em biết hết rồi.” giọng nói anh như đang trình bày.

“Tại sao nhất định phải dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy?”

“Bởi vì anh hiểu em, trừ phi Ấn Chung Thiêm rời bỏ em, nếu không em sẽ không rời bỏ hắn.”

“Anh muốn anh ta vứt bỏ em, rất đơn giản. Tại sao lại nói cho anh ta biết em vì cứu anh ta mới lên giường với anh? Không phải em đã nói, là do em tự nguyện…”

Diệp Chính Thần trầm giọng nói: “Hắn ta đánh em! Hắn làm tổn thương em! Anh muốn làm cho hắn tự trách mình, áy náy, anh muốn làm cho hắn nhớ rõ, hắn có lỗi với em!”

“Anh!” Cô thật sự không còn từ ngữ nào để hình dung được anh, Bạc Băng tức giận đến phát rung, lại muốn lao vào lòng anh, nói với anh: Cô thật sự yêu anh, yêu con người không bằng cầm thú của anh!

“Nha đầu, anh sai rồi.” Diệp Chính Thần ôm lấy cô, nói bằng giọng nói êm dịu: “Đây là lần cuối cùng, anh đảm bảo về sau sẽ không lừa dối em nữa.”

Hận đến cực độ, yêu cũng đến cực độ, cô tức giận đến mức đấm mạnh vào ngực anh.

Nhưng…

Nếu cô biết… Cô nhất định sẽ không đấm anh.

Nếu cô biết…

Bạc Băng đẩy Diệp Chính Thần ra, thấy anh đang nghiến răng, cúi xuống ấn ngực thở dốc, Bạc Băng không nói gì, cũng không đẩy anh ra nữa.

“Sư huynh…” Một khắc đó, cô hoàn toàn quên hết những oán giận, tay cô run rẩy lần vào ngực anh: “Anh làm sao vậy? Anh làm sao vậy?!”

“Không có gì.” Anh lắc đầu, sắc mặt anh trở nên trắng bệch.

Bạc Băng nhẹ nhàng cởi áo anh ra, khi chiếc áo được kéo xuống.

Ngực anh, có một vết sẹo chưa lành, trông giống như một con rết dữ tợn.

“Anh?!” Cô nên sớm phát hiện ra sự khác thường của anh, ngày đó cô đã phát hiện bộ dạng anh khác hẳn ngày thường. Cô chỉ nghĩ anh vội vàng đi nhận một nhiệm vụ nào đó, cô không thể nào nghĩ đến anh lại mang theo vết thương nặng như thế từ bệnh viện chạy đến tìm cô.

“Đừng lo.” Gương mặt đau đớn của anh nhìn cô nở nụ cười: “Chỉ là một vết thương nhỏ, sẽ nhanh lành thôi.”

———————————–

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu Diệp, con đừng trách ta ngược con.

Ta đây cũng muốn tốt cho con thôi, con phạm sai lầm lớn như vậy, nghĩ ra một khổ nhục kế như vậy, làm cho nha đầu đau lòng vì con!

Advertisements
Categories: Động Phòng Hoa Chúc | Nhãn: , , , | 3 phản hồi

Điều hướng bài viết

3 thoughts on “Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách – Chương 44

  1. .•♥LanღAnh♥•.

    Ách…pà mẹ kế này giả tạo quá =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: