Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách – Ngoại Truyện 5 [Phần 1]

ĐỘNG PHÒNG HOA CHÚC SÁT VÁCH

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngoại truyện 5: Cảnh đêm

Phần 1: Khi yêu

***

Khi đó, nếu cô biết anh có nỗi khổ tâm khó nói thành lời thì cho dù có phải làm tình nhân của anh cô cũng chấp nhận. Nhưng chỉ là anh không chịu nói bất kì điều gì cả.

Khi đó, nếu cô biết anh có nỗi khổ tâm khó nói thành lời thì cho dù có phải làm tình nhân của anh cô cũng chấp nhận. Nhưng chỉ là anh không chịu nói bất kì điều gì cả.

Sáng sớm, sau khi bác sĩ làm kiểm tra toàn diện cho Diệp Chính Thần xong, thông báo cho anh biết là anh đã có thể làm thủ tục xuất viện.

Lúc này ngay cả một giây Diệp Chính Thần cũng không muốn chậm trễ thêm nữa, anh trực tiếp ra mệnh lệnh cho cảnh vệ: “Cậu lập tức đi làm thủ tục xuất viện đi.”

“Vâng!” Người cảnh vệ đứng ở cửa cúi chào, nhận lệnh, không dám trì hoãn việc đi làm thủ tục dù chỉ một giây.

Diệp Chính Thần lập tức gọi điện thoại: “Em đã có thể xuất viện rồi… Đến đón em nhanh đi… Còn hỏi nữa, tìm một nơi nào tốt, không say không về!”

Ngắt điện thoại, anh thay quần áo, khẩn cấp kéo cô ra khỏi cửa.

“Chúng ta đi đâu?” Bạc Băng vẫn chưa hiểu rõ tình huống hiện nay.

“Xuất viện!”

Cô biết quân nhân làm việc vô cùng hiệu quả, nhưng lại chưa từng nghĩ xuất viện cũng có hiệu suất cao như vậy.

“Không cần thu dọn đồ dùng sao?”

“Cảnh vệ của anh sẽ thu dọn, chúng ta đi nhanh thôi, để lát nữa mẹ anh đến, chúng ta sẽ không đi được đâu!”

Ngay cả áo khoác Bạc Băng cũng chưa kịp mặc, cô cầm túi xách chạy vội theo anh.

Đi đến cổng bệnh viện, Diệp Chính Thần chờ một lát, vẫn không thấy bóng người đến đón xuất hiện, anh vừa muốn gọi điện thoại thì một chiếc xe Audi đã dừng ngay trước mặt cô và anh, để lại trên mặt đường một vệt thật dài là dấu vết của việc phanh xe gấp.

Xe còn rất mới, nhưng logo đã bị thay đổi, điều này cho thấy chủ nhân của nó rất là khiêm tốn không hề tỏ ra vênh váo huênh hoang.

Kính xe được hạ xuống, lộ ra một gương mặt nghiêng nghiêng với những góc cạnh sắc sảo của Trịnh Vỹ: “Chúc mừng cậu được ra tù.”

“Địa ngục, địa ngục.”

Diệp Chính Thần giúp Bạc Băng mở cửa xe sau, chờ cô lên xe, anh lại mở cửa ngồi vào vị trí cạnh người lái: “Đi đâu chơi đây?”

“Anh vừa gọi cho bọn Tiểu Ngũ, bọn họ nói muốn đi đảo Tần Hoàng, nghe nói chỗ đó có một club không tồi.”

“Đảo Tần Hoàng? Xa vậy sao?” Diệp Chính Thần cười nhìn Trịnh Vỹ: “Chán con gái Bắc Kinh rồi à, muốn thay đổi khẩu vị?”

“Xa một chút cũng tốt, muốn chơi đến đâu cũng được, không phải lo lắng việc có người khác nhận ra.”

“Cho nên phải cẩn thận?”

“Không cẩn thận không được, tin đồn lan ra rất nhanh, ‘Thiên thượng nhân gian’ đều đã bị che phủ rồi.”

“Vâng!” Vị Tham mưu trưởng có tiền đồ sáng lạn nào đó suy nghĩ xâu xa: “Vậy chúng ta đi Hải Nam đi.”

“Lần sau đi!”

Ba giờ sau, mọi người cuối cùng cũng đến đảo Tần Hoàng. Bạc Băng hạ cửa kính xuống, gió biển ẩm ướt lướt nhẹ qua, khiến cô có cảm giác mát mẻ.

Diệp Chính Thần quay đầu nhìn bộ quần áo đơn giản trên người cô, anh lại nhìn khu thương mại cách đó không xa. Cuối cùng anh chỉ tay vào một cửa hàng tổng hợp nói với Trịnh Vỹ: “Đến cửa hàng đó thì dừng lại một chút, em muốn đi mua quần áo.”

Trịnh Vỹ không có ý kiến, anh ta chạy vào bãi đỗ xe trước cửa hàng tổng hợp: “Hai đứa vào đi, anh sẽ chờ ở trong xe.”

Diệp Chính Thần khoác vai Bạc Băng đi vào cửa hàng tổng hợp. Cửa hàng này không quá lớn, đưa mắt nhìn thoáng qua thì thấy tất cả mọi nơi đều lấp lánh các ánh đèn, khiến người khác không thể nào mở to mắt được. Người bán hàng cũng vô cùng nhiệt tình, cô và anh vừa bước lên khu bán thời trang nữ ở tầng hai, thì ngay lập tức được một nhóm nhân viên bán hàng chào đón: “Tiên sinh, có phải muốn mua quần áo cho bạn gái phải không?”

“Ngài thích kiểu dáng như thế nào ạ?”

“Xem bên này đi, đều là những mốt mới được tung ra thị trường đó ạ.”

“…”

Sớm đã nghe nói những khu du lịch có sự phục vụ rất tốt, nhưng Bạc Băng không ngờ là lại tốt đến như vậy.

Diệp Chính Thần chỉ chăm chú ngắm nhìn cô, khóe môi anh cong lên, Bạc Băng mơ hồ cảm thấy rùng cả người.

“Gợi cảm.”

Quả nhiên đã bộc lộ ra bản tính cầm thú.

Nghe vậy, người bán hàng hết sức tận tình tìm đủ loại trang phục hở ngực hở lưng, trong số đó, Diệp Chính Thần chọn ra một bộ váy ngắn màu đỏ: “Thử cái này đi.”

Kiểu dáng của bộ váy là hở ngực, hôm nay áo lót của Bạc Băng mặc lại không phải là loại dây trong suốt nên khi phối với bộ váy nhìn cũng chẳng ra kiểu dáng gì cả. Cuối cùng Bạc Băng quyết định cởi áo lót, mặc bộ váy vào.

Khi Bạc Băng mặc chiếc áo bước ra, đúng lúc có một người đàn ông đi ngang qua, người đó dùng ánh mắt hau háu nhìn chằm chằm vào ngực cô, khiến Bạc Băng cảm thấy không thoải mái.

Diệp Chính Thần không nói một câu nào, lập tức đưa cho cô một bộ váy dài màu đen liền đẩy mạnh cô vào phòng thử.

Bộ váy dài bó sát toàn thân, còn để lộ ra hơn nửa lưng, vừa nhìn vào là biết đây không phải là loại trang phục dành cho phụ nữ nhà lành mặc. Bạc Băng mặc chiếc váy vào bước ra, liền thấy sắc lang nào đó hai mắt tỏa sáng, cô nhỏ giọng hỏi: “Có nên phối với một chiếc áo khoác hoặc là khăn choàng không anh?”

Anh nhìn cô thật kỹ lưỡng từ trên xuống dưới, lắc đầu, sau đó lại đưa cô một bộ áo khác…

Thử liên tục sáu bộ áo, Bạc Băng lau mồi hôi trán, vừa bước ra khỏi cửa, cô kiên quyết nói: “Lấy cái này đi.”

Mặc dù trên người Bạc Băng lúc này đang mặc một bộ váy chỉ với một cơn gió thoảng qua đã có thể cuốn phăng tất cả, nhưng cô thật sự không đủ nhẫn nại để thử thêm một bộ nào nữa.

Không ngờ rằng Diệp Chính Thần lại khiên quyết lắc đầu, chỉ vào con ma-nơ-canh bên cạnh tấm gương đang mặc một bộ trang phục đoan trang màu hồng cánh sen: “Bộ này đi.”

“Hả?”

Bạc Băng chỉ vào bộ trang phục hỏi: “Anh chắc chắn chứ?”

Bộ trang phục này từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, cô đều không cảm nhận được một chút sự gợi cảm nào.

Để chứng minh là mình đã xác định kỹ đến mức nào, Diệp Chính Thần lấy tờ chi phiếu ra đưa cho người bán hàng: “Cái này và chiếc áo khoác, lấy một bộ để cô ấy mặc…”

Vẻ mặt người bán hàng đang thất vọng, thì Diệp Chính Thần chỉ tay về đống quần áo đang chuẩn bị đưa cho Bạc Băng thử mà người bán hàng đang ôm: “Bộ này và những bộ đã thử trước đó, gói lại hết đi.”

“Được ạ.” Vẻ mặt thất vọng vừa nãy của người bán hàng ngay tức khắc trở nên tươi cười, lập tức dùng động tác thành thạo nhất để gói quần áo và tính tiền.

Diệp Chính Thần đi về phía Bạc Băng đang trong trạng thái ngỡ ngàng, bàn tay anh ôm ngang thắt lưng cô, môi ghé vào tai cô nói nhỏ: “Buổi tối về nhà, mặc cho một mình anh xem…”

Người đàn ông này!

Đã háo sắc thì thôi đi đằng này lòng dạ còn hẹp hòi nữa chứ!

Mua xong quần áo và giầy, cô và anh lại đến khu trang phục nam cao cấp mua cho Diệp Chính Thần một chiếc áo khoác màu đen, loại vừa được tung ra thị trường. Vốn nghĩ rằng Trịnh Vỹ đang sốt ruột chờ, không ngờ rằng anh ta lại đang trò chuyện cùng một cô gái trông rất xinh đẹp và trong sáng, tán gẫu vô cùng vui vẻ.

Vừa thấy Bạc Băng và Diệp Chính Thần bước ra, Trịnh Vỹ còn tỏ vẻ thất vọng: “Nhanh vậy sao?!”

“Có muốn bọn em vào trong đi dạo lần nữa không?” Diệp Chính Thần hỏi.

“Thôi đi.” Trịnh Vỹ nhìn đồng hồ: “Có lẽ bọn Tiểu Ngũ đã đến rồi, chắc đang chờ chúng ta ở club.”

Trịnh Vỹ vừa mở cửa chuẩn bị lên xe, ánh mắt của cô gái nhìn bóng dáng anh ta có vẻ lưu luyến, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Diệp Chính Thần bước đến, hơi nghiêng người, dùng lễ tiết của người Nhật và cách hỏi lễ độ nhất để hỏi: “Tối nay chúng tôi có một cuộc họp mặt bạn bè, cô có hứng thú tham gia cùng chúng tôi không?”

Cô gái do dự một chút: “Có tiện không?”

“Đương nhiên.”

Cô gái nhìn nhìn Bạc Băng, cho rằng mình và Bạc Băng cùng chung chí hướng, cô gái nhanh chóng đưa ra quyết định: “Được rồi.”

Cứ như vậy cô gái bị lừa lên xe, trải qua một cuộc chào hỏi đơn giản, Bạc Băng biết được cô gái tên là Tiểu Vũ, đang là sinh viên, vốn hẹn bạn đi dạo phố, nhưng bạn của cô ấy có việc bận đột xuất nên không đến được. Trong lúc hồ đồ cô ấy đã trò chuyện cùng Trịnh Vỹ…

Bạc Băng thấy Tiểu Vũ không giống một cô gái tùy tiện, sau đó Bạc Băng lại nhìn qua kính chiếu hậu quan sát anh chàng đẹp trai nào đó đang lái xe. Cô có thể đoán rằng thủ đoạn tán gái của người đàn ông này so với Diệp Chính Thần chỉ hơn chứ không kém.

Sau đó cô lại xoay người nhìn qua sắc lang nào đó như để xác nhận, thì bỗng nhiên anh chàng sắc lang đó liền nói cho cô biết: “Không nên so sánh đẳng cấp của anh với anh Vỹ, lúc anh ấy tán tỉnh mấy ngôi sao điện ảnh, anh còn ngồi ở nhà để xem phim thần tượng!”

Trịnh Vỹ lái xe vòng qua vòng lại, hơn mười phút sau thì đỗ trước cửa một club, nhìn bằng cặp mắt đơn thuần thì ngoại trừ bên ngoài được trang trí khá bắt mắt ra, cũng không có gì là quá đặc biệt. Nhưng với biểu lộ kinh ngạc và chờ mong của Tiểu Vũ, thì xem ra, club này rất nổi tiếng ở đảo Tần Hoàng.

Xe vừa dừng lại, có một nhân viên nam đón khách chạy đến mở cửa xe, nhận thấy là khách lạ, người nhân viên nam lập tức hỏi có phải tìm người hay không.

“Ngũ thiếu gia mời chúng tôi đến.”

Người nhân viên nam lập tức thay đổi thái độ: “Xin mời vào trong.”

Vừa bước vào club liền có một làn gió thơm mùi hương của phụ nữ phả vào làm say lòng người.

Một nhân viên đón khách dẫn mọi người vào thang máy, lên đến tầng cao nhất, cửa thang máy vừa mở, ánh sáng chợt vụt tắt.

Thì ra tầng cao nhất là một phòng khách lớn, trên sân khấu có vài cô gái tóc vàng gợi cảm nóng bỏng đang khiêu vũ. Dưới sân khấu là một sàn nhảy lớn, bốn phía sàn nhảy được bày biện rất nhiều bàn tròn, xung quanh lại là những chiếc bàn đơn hoặc ghế sofa đôi.

Lúc này đang là giữa trưa, khách cũng không nhiều, cũng không có người khiêu vũ, chỉ có vài bàn có người, tất cả họ đều chăm chú nhìn các cô gái biễu diễn.

Vừa bước vào trong, có một người đứng lên từ bàn có tám người ngồi, bốn nam bốn nữ. Những người nam thì Bạc Băng đã từng gặp qua lúc ở bệnh viện, tên của họ thì cô không nhớ rõ lắm, còn nữ thì chỉ có một người cô đã từng gặp qua đó là chị Ngũ, còn lại ba người phụ nữ khác cô chưa từng gặp, cũng không ai giới thiệu họ với cô. Bạc Băng thật sự hoài nghi không biết bọn họ có quen biết với nhau hay không.

Chào hỏi xong, Diệp Chính Thần kéo Bạc Băng ngồi vào một chiếc ghế sofa dành cho hai người, anh nhìn lên khán đài, cười hỏi: “Thế nào? Viên đạn bọc đường của chủ nghĩa tư bản đã trở lại?”

Một người đàn ông mặt tròn nói bằng giọng điệu xem thường: “Cút đi, gặp loại đàn ông như cậu giống như gặp kabuki ở Shinjuku, hệt như giẫm phải đinh trên mặt đất bằng phẳng, không cần phải giả vờ nghiêm chỉnh.”

“Chính xác, chỉ để bản thân mình hưởng thụ, không thèm mang thêm một cô nàng xinh đẹp trở về, rất thiếu suy nghĩ nha!”

Trịnh Vỹ cười nói: “Các cậu cho rằng cậu ấy không muốn, chỉ là hải quan không cho phép mà thôi.”

“Cũng là anh hiểu em nhất.” Diệp Chính Thần tựa lưng vào ghế sofa, giọng nói vô cùng bất đắc dĩ: “Nếu hải quan cho phép, em thật sự rất muốn mang cả một doanh trại về…”

Trong lúc mọi người đang cười nói, một người con gái xinh đẹp bước lên sân khấu, cúi đầu, dùng tiếng Nhật chào hỏi mọi người. Sau đó lại nói bằng tiếng Nhật: “Hôm nay, có một vị khách vô cùng đặc biệt đến đây, có người muốn nhờ tôi hát tặng anh ta một bài hát, đừng nói lời tạm biệt – [Sayonara]!”

Tất cả những ngọn đèn đều vụt tắt, một giọng hát bằng tiếng Nhật vang lên, Bạc Băng nhắm mắt lại, cô lại nhớ đến những hình ảnh ở sân bay năm đó, cô cũng nói với anh một câu: “Sayonara”.

Khi đó, nếu cô biết anh có nỗi khổ tâm khó nói thành lời thì cho dù có phải làm tình nhân của anh cô cũng chấp nhận. Nhưng chỉ là anh không chịu nói bất kì điều gì cả.

“Sư huynh, nếu em cho anh ba phút, anh sẽ nói gì? Có nói cho em biết sự thật không?”

Anh ôm cô, ôm thật chặt…

“Anh vẫn luôn cám ơn em, vì em đã không cho anh ba phút đó!”

***

Mọi người dùng cơm trưa ở club xong, lại đi tắm trong nhà tắm hơi ở tầng một. Không biết từ khi nào những ánh đèn đã rực sáng, lúc ấy mọi người lại trở về phòng ca múa ở tầng cao nhất, xem biểu diễn và uống rượu theo phương thức tư bản chủ nghĩa.

Khách vào đã đông hơn, không ít phụ nữ đẹp bước vào sàn nhảy để nhảy theo điệu nhạc, đồng thời khoe ra dáng người hoàn hảo của họ.

Diệp Chính Thần đã có chút say, ánh mắt anh càng ngày càng trở nên mơ màng, tay anh bắt đầu không an phận mà di chuyển trên đùi cô. Thực ra tửu lượng của anh rất tốt, nếu không phải vì thay cô uống nhiều rượu như vậy thì nhất định anh sẽ không say.

Bạc Băng cũng uống một ly rượu vang, cộng với bàn tay đang không an phận của anh hiện giờ khiến nhiệt độ trong cơ thể của cô bắt đầu bốc lên, vì thế, cô nhẹ nhàng đứng dậy.

“Em đi đâu vậy?”

“Toilet.”

Bạc Băng rửa mặt thật sạch, khi từ trong toilet Bước ra, cô nhìn thấy trong một góc nhỏ có ban công yên tĩnh, bị một tấm màn bằng vải trong phòng khách che khuất.

Bạc Băng bước đi thong thả đến ban công, hai tay cô để lên hàng rào chắn, mắt nhìn về phía xa xa.

Cách đó không xa là một hải cảng, cô có thể thấy được rất nhiều ngọn đèn đang lấp lánh, rất đẹp…

“Có phải là rất nhàm chán không?” Một giọng nói từ phía sau lưng cô vang lên, Bạc Băng quay đầu, Trịnh Vỹ đang đứng phía sau cô, tay cầm một chai nước khoáng đưa cho cô.

“Cám ơn!” Bạc Băng nhận lấy: “Không phải, em cảm thấy hơi nóng, nên ra đây hóng gió một chút.”

Trịnh Vỹ xoay người dựa vào hàng rào chắn, nghiêng mặt nhìn Bạc Băng: “Anh vẫn luôn muốn nói chuyện với em, hôm nay có thể không?”

“Em cũng rất muốn trò chuyện với anh, nhưng vẫn không tìm được cơ hội…”

“Ờ?!”

Bạc Băng nói: “Em nghe mọi người nói, vụ án của Ấn Chung Thiêm là do anh phụ trách…”

“Ừ.” Trịnh Vỹ nở nụ cười: “Là anh bắt anh ta.”

“Tại sao anh lại bắt anh ấy? Anh ấy thật sự phạm tội à?”

Bạc Băng không biết vì sao mình lại hỏi như vậy, giống như trong lòng cô luôn có một hy vọng, hy vọng là những điều Ấn Chung Thiêm nói không phải là sự thật, hy vọng là Diệp Chính Thần mà cô quen biết vẫn là một người mặc chiếc áo blouse trắng thiêng liêng, ngay cả một con chuột bạch anh cũng vô cùng thương tiếc.

Trịnh Vỹ dùng giọng nói quan chức nói với cô: “Anh ta không liên quan đến vụ án, hơn nữa anh ta lại vô cùng phối hợp với bọn anh trong công tác điều tra, cung cấp cho bọn anh rất nhiều chứng cứ chính xác có hữu lực.”

“Nhưng lúc đó tin tức mà em nghe được không phải là như thế, em nghe nói anh ấy đã nhận toàn bộ tội lỗi, sẽ bị kết án.”

“Nếu ngay cả em cũng có thể nghe được tin tức nội bộ chính xác, thì làm sao bọn anh có thể tra án?”

Bạc Băng không biết trả lời như thế nào, cô không muốn vòng vo cùng Trịnh Vỹ, cô quyết định hỏi một cách dứt khoát: “Tin tức này có phải là Diệp Chính Thần yêu cầu anh truyền ra không?”

Trịnh Vỹ sửng sốt với câu hỏi của cô: “Cậu ấy nói như vậy với em à?”

Bạc Băng lắc đầu: “Không phải.”

Im lặng một lát, Trịnh Vỹ thở dài: “Xem ra, em hoàn toàn không hiểu gì về con người cậu ấy.”

“Không phải anh ấy bảo anh làm sao?”

“Không phải.”

———————————

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: 

Càng viết tôi càng phát hiện, cái này giống chính văn, tôi đau buồn! Tôi rối rắm!

Len lén nói cho mọi người, đêm nay sẽ có kích tình nha!

P.S: Ta nói là văn tôi viết hôm nay, không phải đêm nay mọi người được xem!

Advertisements
Categories: Động Phòng Hoa Chúc | Nhãn: , , , | 2 phản hồi

Điều hướng bài viết

2 thoughts on “Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách – Ngoại Truyện 5 [Phần 1]

  1. Tiểu Bối

    Len lén nói cho mọi người, đêm nay sẽ có kích tình nha!
    ôi thích nhất câu này aaaaaaaaaa~~~~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: