Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách – Ngoại truyện 6 [Phần 2]

ĐỘNG PHÒNG HOA CHÚC SÁT VÁCH

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngoại truyện 6: Cuộc sống hôn nhân của tham mưu trưởng Diệp Chính Thần

Phần 2: Kết hôn

***

Thành phố Nam Châu không rộng lớn lắm, danh lam thắng cảnh cũng không nhiều, nhưng khi cả hai nắm tay nhau cùng bước đi chầm chậm, thì bỗng nhiên phong cảnh bình thường nhất lại trở thành phong cảnh tuyệt đẹp nhất…

Thành phố Nam Châu không rộng lớn lắm, danh lam thắng cảnh cũng không nhiều, nhưng khi cả hai nắm tay nhau cùng bước đi chầm chậm, thì bỗng nhiên phong cảnh bình thường nhất lại trở thành phong cảnh tuyệt đẹp nhất…

Action 1

Sau khi trải qua cơn kích tình mãnh liệt trong phòng bếp, mùi hương thơm mát của anh như một tấm lưới mềm mại bao trùm cả bầu không khí. Một lớp mồ hôi mỏng chưa khô bao phủ trên toàn thân thể.

Anh nằm trên người cô, do cơ thể vì quá hưng phấn nên trán anh nhăn lại, hơi thở phả vào môi cô cũng vì vận động kịch liệt mà trở nên dồn dập. Những giọt mồ hôi làm ướt đẫm trán anh, một giọt mồ hôi rơi xuống mắt cô giống như ảo mộng óng ánh.

Trước kia, đều là cô bị khinh thường, khó có cơ hội thấy được Diệp Chính Thần mệt mỏi nên cô không nhịn được mà bật cười.

“Thế nào? Lực bất tòng tâm à?”

Anh khẽ cười hôn lên trán cô: “Đúng vậy, chẳng qua là chiến đấu một ngày một đêm cùng các chiến sĩ, rồi lại cùng uống rượu với Sư trưởng. Sau đó là ngồi hơn hai giờ trên máy bay nên hơi mệt, xem ra anh cần rèn luyện thân thể thêm, nếu không sẽ không thể thỏa mãn được em.”

“Á, anh như vậy mà còn…” Bạc Băng lắc đầu nguầy nguậy: “Xin anh ngàn vạn lần, anh không cần rèn luyện thêm nữa, em thật sự đã thỏa mãn lắm rồi.”

Nếu tiếp tục rèn luyện thêm, thì liệu cô có còn sức lực để ngồi dậy nữa không.

“Nhưng mà… Anh còn chưa thỏa mãn…”

Cô không thể không thở dài – Ba năm, anh thật sự một chút cũng không thay đổi!

Action 2

Chỉ mới sáng sớm, bạn bác sĩ nào đó tỉnh lại trong cảm giác nặng nề, bất đắc dĩ nhìn người đàn ông bên cạnh, anh như dây leo quấn quanh người cô, Bạc Băng thở một hơi thật dài – người đàn ông này, ngay cả tư thế ngủ cũng không thay đổi một chút nào cả.
Khó khăn lắm mới xê dịch được cánh tay anh ra khỏi ngực, lại hao tốn rất nhiều sức lực mới có thể đẩy cái chân dài của anh đang gác trên nửa thân dưới của cô ra, Bạc Băng vừa định thở phào thì không ngờ rằng bạn Tham mưu trưởng nào đó lười biếng ngáp dài rồi lại vươn mình thẳng ra một chút, sau đó lại ôm cô trở lại trong lòng. Mặt ghé sát vào ngực cô nhẹ nhàng cọ xát, rồi lại tiếp tục cọ xát liên tục khiến hô hấp của cô dần trở nên không thể ổn định…

“Sư huynh, đừng gây rối mà.” Cô đẩy đẩy anh: “Hôm nay em còn phải đi làm nữa….”

“Không cần làm, anh đã bảo người thay em xin trưởng khoa nghỉ một ngày rồi.” Giọng nói anh trầm thấp mang theo sự lười biếng.

“Cái gì?!”

“Trưởng khoa của em đã vui vẻ đồng ý rồi…”

Vui vẻ? Bạn bác sĩ nào đó cảm thấy từ này có chút ý nghĩa đặc biệt sâu xa nha.

Không cho cô có cơ hội suy nghĩ xâu xa hơn nữa, anh lập tức hỏi: “Khó có được cơ hội hai chúng ta cùng được nghỉ, hôm nay em muốn thế nào?”

Đúng là không dễ dàng gì mà Tham mưu trưởng Diệp có được một ngày nghỉ, mặc dù Bạc Băng thật sự muốn tận hưởng ngày nghỉ hiếm hoi này để cùng anh có một buổi hẹn hò chân chính, nhưng mà, nghĩ đến dáng vẻ mệt mỏi ngày hôm qua của anh, cô cũng không thể nào nhẫn tâm ép buộc anh được: “Hay là, em và anh cứ ở nhà nghỉ ngơi thôi.”

“Ý của em là… muốn ở trên giường cùng anh cả ngày à?”

Ngay lập tức Bạc Băng tránh né ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông dường như không có thuốc nào có thể chữa được này, cô vội thay đổi đề tài: “Nếu anh không cảm thấy phiền, em sẽ đưa anh đi dạo một vòng Nam Châu.”

Diệp Chính Thần suy nghĩ một lát: “Chúng ta ra ngoài đi dạo đi.”

Tham mưu trưởng Diệp luôn có bản tính phụng hoàng lại lựa chọn phương án thứ hai, đúng là làm cho người khác khó hiểu nha.

Action 3

Thành phố Nam Châu không rộng lớn lắm, danh lam thắng cảnh cũng không nhiều, nhưng khi cả hai nắm tay nhau cùng bước đi chầm chậm, thì bỗng nhiên phong cảnh bình thường nhất lại trở thành phong cảnh tuyệt đẹp nhất…

Khi đi ngang qua một dãy nhà có kiến trúc cổ, Tham mưu trưởng Diệp bất chợt hỏi: “Đây là nơi nào vậy? Tại sao lại có nhiều người xếp hàng như vậy?”

“Cục dân chính.” Bạc Băng tùy ý nhìn lướt qua: “Đúng rồi, hôm nay người dân tập trung ở đây đông quá…”

“Chẳng lẽ hôm nay là ngày tốt gì sao?”

Bạc Băng cẩn thận nhẩm tính thời gian: “Hôm nay là ngày 21 tháng 5. À, 521.”(1)

(1) Trong tiếng Hoa, tháng sẽ luôn được viết trước ngày, ví như ngày 21 tháng 5 sẽ được viết là 521 chứ không phải 215 như chữ viết Việt Nam mình. Phiên âm 521 là “wu-er-yi”, lúc đọc gần giống với từ “Wo ai ni” (tôi yêu bạn), vì thế người TQ thường lấy số 512 tượng trưng cho câu “Tôi yêu bạn” và ngày 21 tháng 5 rất được người dân Trung Quốc chọn làm ngày đăng kí kết hôn.

“Quả nhiên là ngày tốt…” Bạn Tham mưu trưởng nào đó thận trọng suy nghĩ một lát: “Nha đầu, em có mang chứng minh thư không?”

“Hử? Anh không phải muốn chúng ta kết hôn đó chứ?”

“Dù sao cũng là đúng lúc đi ngang qua, chúng ta cũng không có việc gì làm, nhân tiện kết hôn luôn đi.’

Đi ngang qua? Không có việc gì làm? Nhân tiện? Ba từ kia được dùng trong trường hợp này khiến người ta không thể nói được lời nào.

“Quân nhân kết hôn không phải rất phức tạp hay sao? Không cần thẩm tra chính trị à?”

“À, cái này dễ làm lắm, anh chỉ cần gọi một cú điện thoại là được…”

Thấy anh thật sự muốn gọi điện thoại, cô vội vàng nắm lấy tay anh: “Kết hôn là chuyện lớn đến như vậy, chúng ta cần phải suy nghĩ cẩn thận một chút?”

Tuy rằng đối với tình cảm của anh, cô không chút nghi ngờ nào cả, nhưng mới sáng tinh mơ vô tình đi dạo ngang qua Cục dân chính, rồi lập tức đăng kí kết hôn, hình như có đôi chút vội vàng.

“Suy nghĩ? Cẩn thận?” Biểu hiện của anh có chút cứng nhắc: “Em kết hôn với anh, cũng cần suy nghĩ cẩn thận nữa hay sao?”

“Em…” Đương nhiên là phải suy nghĩ cẩn thận rồi. Đối với anh chính là quân hôn, chịu sự bảo hộ của pháp luật. Một khi gả lầm người, việc ly hôn còn khó hơn lên trời.

“Lúc em quyết định gả cho Ấn Chung Thiêm, có suy nghĩ cẩn thận không?”

“Anh…” Bạc Băng tức giận đến mức hoàn toàn không biết nên nói sao cho tốt, cô nói: “Anh ấy chưa từng kết hôn, cũng chưa từng ly hôn, cũng không có vợ trước để khoe giấy chứng nhận kết hôn trước mặt em.”

Giọng nói của cô hơi lớn, thu hút không ít ánh mắt tò mò của những người xung quanh.

Bạn thanh niên kết hôn lần thứ hai nào đó nhất thời tự khiến hình tượng của bản thân trở nên xấu xa, đành nhượng bộ: “Được rồi, anh cho em thời gian suy nghĩ cẩn thận… Ba phút, em suy nghĩ nhanh đi.”

“Ba phút?! Ba phút có thể suy nghĩ cẩn thận sao?”

“Vậy em muốn suy nghĩ bao lâu? Mười năm hay là hai mươi năm?” Anh không cho cô cơ hội phản bác, trực tiếp ra lệnh.

“Anh cho em mười phút suy nghĩ, nếu em không đồng ý gả cho anh, nếu vẫn không, anh sẽ kết hôn với người khác.”

“Anh dám!”

Anh cười khiêu khích: “Em cứ thử xem.”

Chỉ ba giây, cô đã đưa ra quyết định: “Xếp hàng đi.”

Action 4

Sau nhiều giờ xếp hàng, người nào đó nhận được quyển sổ màu đỏ tươi, lật đi lật lại nhìn nhìn, đầu óc choáng váng, giống như là đang nằm mơ.

Không có hoa tươi, không có nhẫn kim cương, thậm chí không chụp ảnh kết hôn: “Sư huynh? Chúng ta, thật sự đã kết hôn rồi sao?!”

“Đúng.” Diệp Chính Thần cười cười giơ tay ra: “Chúc mừng em, bà Diệp.”

Nghe được cách xưng hô như thế, Bạc Băng cuối cùng cũng có cảm giác rằng mình đã kết hôn, giống như đang có khúc hành quân hôn lễ vang lên, hàng ngàn chiếc bong bóng được thả lên không trung…

“Ông xã!” Cô gọi anh thật ngọt ngào. Bỗng nhiên nhớ đến lần đầu tiên họ ăn lẩu cùng nhau, cô nói: “Sau này, em sẽ gọi anh là sư huynh.”

Anh nói: “Em chỉ cần đừng gọi anh là ông xã, ngoài ra gọi gì cũng được!”

Khi đó, làm sao cô có thể nghĩ đến sẽ có một ngày, cô thật sự sẽ gọi bạn Diệp nào đó là “Ông xã”…

“Đi thôi, bà xã.” Anh nói: “Chúng ta đi làm việc cặp vợ chồng mới cưới nên làm.”

“Việc gì?” Vừa mới cưới nhau thì các cặp vợ chồng nên làm gì? Tìm một nhà hàng nào tốt để ăn mừng, đi chụp ảnh kết hôn, còn phải mua nhẫn kim cương chăng?

“Về nhà, động phòng.”

Người nào đó đúng là hết chỗ để nói.

Nghe được một cuộc đối thoại nóng bỏng như vậy, một bà chị bán hàng rong nhanh nhẹn bước đến gần, chỉ vào giấy chứng nhận kết hôn trong tay Bạc Băng và Diệp Chính Thần.

“Chúc mừng, chúc mừng, hôm nay là ngày vui của hai người, động phòng hoa chúc, có hứng thú xem cái này hay không…”

Nói xong, bà chị mở chiếc túi lớn trong tay ra, tìm kiếm gì đó bên trong rồi tùy ý lấy ra một chiếc hộp bên trên có bức ảnh người đàn ông ngoại quốc với thân hình cường tráng, cùng với hai chữ viết rất khoa trương “kéo dài”: “Cái này là hàng nhập khẩu từ nước ngoài, có thể sử dụng trong một thời gian dài, đảm bảo có thể mang lại sự hạnh phúc kéo dài mà không mất cảm giác, dễ sử dụng, không tác dụng phụ…”

Bạn Tham mưu trưởng nào đó bị đả kích sâu sắc lạnh lùng lườm Bạc Băng một cái: “Em thấy anh cần thứ này sao?!”

Bà chị bán hàng nhìn người đàn ông trước mắt từ trên xuống dưới đánh giá một phen. Cả người toát phong thái giản dị, sự mạnh mẽ trên cơ thể của anh không phải là sự mạnh mẽ đơn thuần, trên người không một nơi nào là không thể hiện khí phách bức người của đàn ông.

Ánh mắt bà chị bán hàng rong chuyển động, vội vàng lấy ra một chiếc hộp, mặt trên toàn là tiếng Nhật, bạn tiến sĩ du học ở Nhật nào đó tùy tiện liếc mắt một cái, dừng bước chân lại.

Bà chị bán hàng như được cổ vũ, quảng cáo tỉ mỉ: “Đây là hàng nhập khẩu từ Nhật Bản, dùng cho nữ, hỗ trợ trong việc kích thích tình ái… Cậu biết mà.”

Bà chị bán hàng rong lặng lẽ trộm nhìn gương mặt đang ửng hồng của bạn bác sĩ nào đó, sau đó ghé sát vào tai Diệp Chính Thần nói: “Tôi khuyên cậu khi sử dụng cái này nên cẩn thận một chút, chỉ một viên này thôi, đảm bảo cả đêm cậu cũng đừng có hòng mà ngủ được…

Tham mưu trưởng Diệp thuận tay tiếp nhận, nhìn thoáng qua cách pha chế thuốc trên vỏ hộp bằng tốc độ cực nhanh : “Cách bào chế Thuốc Đông Y?”

“Ối! Cậu có thể hiểu à?”

Bạn bác sĩ yếu ớt nào đó chợt ho nhẹ một tiếng, kéo kéo tay Diệp Chính Thần đang suy nghĩ đăm chiêu: “… Chúng ta đi thôi.”

Bà chị bán hàng không dễ dàng bỏ qua cho người đẹp trai nhiều tiền nào đó, lại đang có dáng vẻ thú tính của đàn ông, nên bà chị chẳng chịu buông tha, vội vàng chạy theo: “Đợi chút, đợi chút! Tôi đảm bảo, cái này tuyệt đối cần…”

Nói xong, cô ta lấy trong túi xách to ra một gói to nhìn cực kì giống một thiết bị bảo hộ: “Đồng phục quyến rũ… Này, cậu biết mà, đảm bảo cậu sử dụng rất hiệu quả…”

Bạn Tham mưu trưởng nào đó vừa thấy trang phục màu trắng, ngay cả giá cũng chưa hỏi: “Gói lại đi…”

“Được! Được!” Vừa thấy người mua thuận tay bỏ lại hai tờ tiền giá trị lớn, bà chị bán hàng mừng rỡ cười toe toét, vừa đưa tặng phẩm kèm theo, vừa giới thiệu: “Đây là dầu mát xa nguyên chất, tặng cho cậu, dùng để thư giãn cơ thể và tinh thần, cứ dùng thử đi… Tôi tên Trần Tiểu Phạn, đây là số điện thoại của tôi, anh chàng đẹp trai khi nào cần cứ gọi cho tôi, tôi sẽ đưa hàng đến tận nơi, cũng chịu trách nhiệm ba gói…”

“…”

———————————–

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Một lời cầu hôn lãng mạng, nào là nhẫn kim cương lấp lánh, nào là hoa tươi đua sắc… Tuy rằng hoa lệ, nhưng dần dần cũng đã trở nên chán ngấy.

Quá trình kết hôn của Tiểu Diệp và Băng Băng, ngược lại ta thấy rất có không khí tình yêu, càng qua loa, càng chân thực….

P.S: Bạn Trần bán hàng rong, ở chương này ta trịnh trọng tuyên dương bạn, sự xuất hiện của bạn, đã khiến sự chờ đợi trình diễn đồng phục quyến rũ đã lâu của mọi người được có cơ hội biểu diễn!

Advertisements
Categories: Động Phòng Hoa Chúc | Nhãn: , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: