Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách – Ngoại truyện 6 [Phần 3]

ĐỘNG PHÒNG HOA CHÚC SÁT VÁCH

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngoại truyện 6: Cuộc sống hôn nhân của tham mưu trưởng Diệp Chính Thần

Phần 3: Động Phòng (I)

***

Thời gian sẽ trôi đi, cô và anh cũng sẽ thay đổi. Nhưng chỉ cần tình yêu của cả hai không thay đổi, tất cả vẫn có thể trở về như thuở ban đầu.

Action 1

Trên đường trở về, thỉnh thoảng bạn bác sĩ nào đó vừa mới nhận chức Diệp phu nhân lại lấy tờ giấy màu đỏ ra xem, khi thì cau mày, khi thì vẻ mặt đầy lo âu. Tuy nhiên điều này lại khiến cho lòng tự tôn của bạn phu quân họ Diệp – Người luôn tự nhận mình là tuổi trẻ có tương lai đầy hứa hẹn bị giảm xuống đến tám phần.

“Thế nào? Hối hận à? Có hối hận cũng đã muộn rồi.” Diệp Chính Thần nói bằng chất giọng mỉa mai.

Diệp phu nhân vội vàng lắc đầu, làm sao cô có thể hối hận kia chứ? Chỉ là tất cả mọi việc đến quá bất ngờ, khiến cô có cảm giác không chân thật, cảm giác trong lòng không thể tin tưởng được: “Anh có nghĩ đến việc chúng ta đã ba năm không gặp, có thể em cũng đã thay đổi, không còn là ‘nha đầu’ trong trí nhớ của anh nữa hay không…”

Anh bỗng đứng lại, nghiêm túc nhìn cô thật lâu.

“Cho dù em trở thành như thế nào…”

Bạc Băng chớp chớp đôi mắt lóng lánh như kim cương, chờ đợi lời bày tỏ tình cảm nồng nàn của anh, nhưng anh lại nói một câu khiến cô bị sốc:

“… Chỉ cần vẫn là size 70C, ngoài ra mọi thứ khác anh đều có thể chấp nhận.”

“Diệp Chính Thần!” Bạc Băng tức giận đến mức hai má ửng hồng, xấu hổ rồi giận dữ nắm chặt tay đấm vào người anh: “Đúng là ‘vô sỉ’ mà, anh có thể nào che giấu sự ‘vô sỉ’ của anh một chút được hay không?!”

Bạn Tham mưu trưởng nào đó không chú ý đến ánh mắt của những người xung quanh, bắt lấy tay của cô rồi để lên lồng ngực.

“Bất kể ở trước mặt ai, anh cũng có thể che giấu, duy nhất chỉ có trước mặt em, cho đến nay anh không cần…”

Action 2

Diệp Chính Thần đưa Bạc Băng về nhà trọ, nhưng không phải là phòng cô, mà là phòng sát vách phòng cô.

Thấy anh cầm chìa khóa mở cửa phòng sát vách, cô không hiểu một chút nào: “Sao anh lại có được chìa khóa phòng của bác sĩ Lý.”

“Đây là phòng của anh mà.”

Cửa phòng mở ra, ánh nắng chiều chiếu qua tấm rèm cửa màu xanh lá nhạt, thứ ánh sáng mờ ảo bao trùm cả căn phòng, cô chưa kịp nói ra câu “tại sao lại như vậy” thì đã nuốt vội xuống.

Vẫn là chiếc giường bằng gỗ, nước sơn đầu giường cho cảm giác thật thâm trầm. Tấm drap giường và chăn màu xanh nhạt. Chăn được gấp ngay ngắn, trải thẳng thớm trên giường, hoàn toàn không có lấy một nếp nhăn và vết bẩn nào.

Vẫn là chiếc bàn học quen thuộc, trên bàn ngoại trừ chiếc laptop Apple cùng vài văn kiện y học ra thì không có thêm vật dụng nào khác.

Bạc Băng vào toilet xem, dụng cụ rửa mặt của anh vẫn được đặt vô cùng chỉnh tề trên bồn rửa tay…

Bạc Băng như không tin vào mắt mình đi đến trước chiếc bàn học, đầu ngón tay cô chạm vào mặt bàn, cảm giác thô ráp quen thuộc này giống như đúc cảm giác trong trí nhớ của cô.

Toàn bộ những thứ trước mắt giống như là một cảnh tượng trong giấc mơ, tốt đẹp đến mức có chút hư ảo.

Bỗng nhiên, một hàng chữ dài xuất hiện trong tầm mắt cô: “Sư huynh, em yêu anh!”

Rèm cửa sổ bị gió thổi phất phơ, ánh nắng xuyên qua ô cửa bằng thủy tinh chiếu xuống đất thành một vệt sáng màu vàng, rực rỡ như ngôi sao.

Bạc Băng phảng phất nhớ đến hôm khi cô khỏi Nhật Bản, tâm can dường như đau đớn đến mức tê dại. Cô đau khổ ngồi trước máy vi tính suốt cả đêm.

Cho đến khi ánh nắng ban mai chiếu sáng khắp cả gian phòng, cô mới phát hiện câu nói tận đáy lòng cô đã được khắc trên bàn, không thể nào xóa đi “Sư huynh, em yêu anh!”

“Mấy thứ này…”

“Là anh đem từ Nhật Bản về.”

“Tại sao? Tại sao…”

“Bởi vì. Anh muốn ở sát vách phòng em.”

Bạc Băng vội vàng chạy đến ôm chặt lấy anh, tay cô siết chặt thắt lưng anh, gương mặt ướt đẫm dán vào vòm ngực ấm áp của anh.

“Diệp Chính Thần, em yêu anh!”

Anh cúi đầu, hôn cô thật sâu, nhưng lại vô cùng dịu dàng.

Cô thật ngốc, sao cô lại có thể hoài nghi tình cảm của cả hai kia chứ?

Thời gian sẽ trôi đi, cô và anh cũng sẽ thay đổi. Nhưng chỉ cần tình yêu của cả hai không thay đổi, tất cả vẫn có thể trở về như thuở ban đầu.

Action 3

Buổi chiều, khó có được sự yên tĩnh.

Vườn hoa dưới lầu, không biết từ khi nào đã có vài cây đại thụ, không có hoa cũng không có lá, Bạc Băng nhận ra dáng dấp của những cây đó, chính là cây anh đào.

Hai bạn bác sĩ nào đó cũng cực kì khó có được cơ hội đứng trên ban công trò chuyện.

Hai bạn bác sĩ nào đó trò chuyện nhắc đến anh Phùng và chị Phùng. Vợ chồng họ đã về nước và tìm được công việc ổn định, còn có bé con nữa.

Hai bạn bác sĩ nào đó trò chuyện cũng nhắc đến Lăng Lăng và chồng của cô ấy. Họ lại khôi phục trở về mối quan hệ giáo sư và học trò, người nào đó ban ngày là giáo sư, buổi tối lại là…

Hai bạn bác sĩ nào đó còn trò chuyện nhắc đến Tần Tuyết, anh nói: Cô ấy còn ở Nhật Bản, cô ấy đã quen với cuộc sống bên đó, không định trở về.

Hai bạn bác sĩ bào đó trò chuyện cũng nhắc đến phó giáo sư, sau khi cô rời khỏi Osaka được hai năm, giáo sư Fujiko về hưu, Phó giáo sư cạnh tranh chức vị giáo sư thất bại, các công việc ở đại học Osaka, nghiên cứu vi khuẩn Bacillus Anthraci bị hoãn lại vô thời hạn.

Nhắc đến Bacillus Anthraci, Bạc Băng bỗng nhiên nhớ đến việc gì đó: “Lúc trước anh đối xử với em tốt như vậy, có phải vì nhiệm vụ điều tra nghiên cứu vi khuẩn của giáo sư Fujiko không?”

Diệp Chính Thần hừ lạnh một tiếng: “Hừ, nếu anh thật sự muốn thám thính gì đó từ em, căn bản là không cần lo lắng để lấy lòng em, chỉ cần lẻn vào phòng em lấy tư liệu từ máy vi tính, cái gì cũng biết hết.”

“Sao? Ý anh là, anh nhảy qua phòng em?”

“Hôm nay gió có vẻ lớn…”

“Anh có nhìn lén lúc em làm việc riêng không? Nói thật đi!”

“Không có… Ừ… m, anh chỉ thấy trong máy tính của em có lưu rất nhiều ảnh chụp quân nhân, có phải mỗi buổi tối khi em đi ngủ, đều nghĩ làm sao để cởi quân trang…”

Cô che miệng anh lại: “Không được nói nữa!”

“Không sao cả, từ đây về sau, mỗi ngày anh cũng sẽ để em giúp anh cởi cúc áo, đừng, đừng…”

Action 4

Cuối cùng đêm mê hoặc con người cũng đến.

Đêm động phòng hoa chúc chờ đợi từ lâu đã đến.

Trong phòng tắm, Diệp phu nhân vừa tắm xong bằng nước ấm, dùng hai tay nâng bộ đồng phục y tá ít vải lên. Nói thật lòng, dùng tiền mua trang phục như thế này quả là rất lãng phí. Chẳng những bộ quần áo rất tiết kiệm vải, hơn nữa chất liệu may lại rất mỏng, chạm vào thì rách ngay.

Nghĩ đến việc mặc bộ quần áo này đứng trước mặt Diệp Chính Thần thì cô thật sự muốn trốn trong phòng tắm cả đêm không ra ngoài.

Lúc trước tại sao cô lại ngốc như vậy, lại có thể chấp nhận yêu cầu của anh: Chỉ cần anh mặc quân trang cho cô xem, cô cũng bằng lòng mặc đồng phục cho anh xem…

Hiện tại thì được rồi, tự lấy dây trói mình.

Cố gắng mặc bộ đồng phục y tá lên người, cô soi mình trong gương. Nhìn từ đầu ngón tay đến đầu ngón chân.

Đồng phục của y tá và áo blouse trắng hoàn toàn khác nhau, chỗ nào nên rộng thì rộng, chỗ nào nên chặt thì chặt. Màu trắng thuần khiết phác hoạ những đường cong gập ghềnh kín đáo, thanh khiết nhưng lại vô cùng dụ hoặc.

Tiếng nước đã tắt rất lâu, mà vẫn không thấy động tĩnh gì, ở bên ngoài, bạn Tham mưu trưởng nào đó mới vừa nhận chức ông xã không chờ nổi nữa, trực tiếp bước đến mở cửa phòng tắm.

Ngay lập tức, cơ thể anh trở nên cứng đờ đứng ngây ngốc ở cửa, ánh mắt cũng trở nên cứng nhắc theo.

Ánh mắt anh nóng như lửa nhìn chằm chằm vào bộ trang phục bằng chất liệu mỏng như cánh ve, có thể nhìn thấu tất cả bên trong cơ thể cô, thậm chí có thể chầm chậm xé phanh ra, chạm vào thân thể của cô.

Bị anh nhìn đến mức toàn thân nóng lên, cảm giác khô nóng quen thuộc bắt đầu trỗi dậy, Bạc Băng xoay mặt tránh ánh mắt của anh, anh tiến lên từng bước một, ôm lấy cô, bước vội ra khỏi phòng tắm.

Trong phòng ngủ toàn bộ đèn đã tắt, rèm cửa sổ khép kín, chỉ có một vài ánh nến hồng đang len lỏi vào phòng.

Hai tay cô ôm bờ vai anh, cô mỉm cười mở to mắt nhìn anh: “Anh nói thật đi, anh quyết tâm muốn làm bác sĩ, ngoài việc muốn cứu người trị bệnh, anh còn muốn tiếp xúc với các y tá phải không?”

Người nào đó cố ý suy nghĩ một lát mới trả lời: “Trước đây, anh chỉ có ý tiếp cận bác sĩ nữ, lại không phát hiện ra rằng trang phục của y tá cũng rất cám dỗ con người. Xem ra, về sau phải chú ý hơn một chút.”

“Anh…!” Cô tức giận cắn lên chiếc cổ trơn bóng của anh một cái, không nhẹ cũng không mạnh, để lại trên da thịt anh một vết màu hồng.

Tay anh nới lỏng, đặt cô lên giường, sau đó anh áp người lên, giam cô vào thế giới của anh, không còn chỗ nào để cô có thể trốn được.

Anh cắn cô cuồng dã, theo phản xạ cô tránh né, cứ thế bộ đồng phục y tá che chắn mỏng manh xõa ra, cổ áo trên vai trượt xuống, để lộ bờ vai trắng nõn còn đọng lại những giọt nước trong suốt. Dưới ánh nến lung linh, vẻ quyến rũ cùng mê hoặc của cô làm say lòng người.

“Nha đầu…” Anh dịu dàng gọi cô, giống như tiếng gọi mê man từ trong những giấc mộng trước kia, khiến đầu óc đang lo lắng của cô càng trở nên mơ màng: “Anh đã thực hiện lời hứa, ba năm sau, anh nhất định sẽ cưới em… Anh không lừa em…”

Gió thổi làm rèm cửa dao động, bức rèm màu xanh lá gợn sóng, khiến Bạc Băng nhớ đến những cánh hoa anh đào tung bay trong gió, cũng khẽ dao động ngoài xe vào năm đó. Anh và cô đã cùng khát vọng yêu nhưng cũng yêu trong tuyệt vọng, đêm hôm đó cô chưa từng dám nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay…

“Sư huynh…” Ngón tay cô nhẹ nhàng lướt lên gương mặt anh: “Là anh sao? Em không nằm mơ chứ?”

“Là anh đây.” Tay anh chỉ dùng một chút lực nhỏ quần áo mỏng manh trên người cô liền bị xé bỏ, cuối cùng cũng không thể che chắn tạm bợ được phần da thịt nõn nà của cô nữa: “Kể từ ngày hôm nay, em là của anh!”

———————————-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tôi sẽ cố gắng thu thập kinh nghiệm để viết tiếp phần sau.

Advertisements
Categories: Động Phòng Hoa Chúc | Nhãn: , , , | 24 phản hồi

Điều hướng bài viết

24 thoughts on “Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách – Ngoại truyện 6 [Phần 3]

  1. 😐 Thu với chả thập, chị Tâm à chị Tâm, chị mà còn thiếu kinh nghiệm viết mấy chuyện này à? Đề nghị cho H lên sàn!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

  2. Diệp phu nhân vội vàng lắc đầu, làm sao cô có thể hối hận kia chứ? Chỉ là tất cả mọi việc đến quá bất ngờ, khiến cô có cảm giác không chân thật, cảm giác trong lòng không thể tin tưởng được: “Anh có nghĩ đến hay không, chúng ta đã ba năm không gặp, có thể em cũng đã thay đổi, không còn là ‘nha đầu’ trong trí nhớ của anh nữa…”

    Anh bỗng đứng lại, nghiêm túc nhìn cô thật lâu.

    “Cho dù em trở thành như thế nào….”

    Bạc Băng chớp chớp đôi mắt lóng lánh như kim cương, chờ đợi lời bày tỏ tình cảm nồng nàn của anh, nhưng anh lại nói một câu khiến cô bị shock:

    “…… Chỉ cần vẫn là size 70C, ngoài ra mọi thứ khác anh đều chấp nhận.”
    =)) chết cười vì câu nói đạm chất “cầm thú” của bạn tham mưu trưởng nào đó

    • Câu nói mang mát chính gốc của TMT…. 70C 🙂

      • ta ko thể tưởng tượng ra cái cup 70C của Băng tỷ nó như thế nào nữa, ko biết sau này tỷ sinh con thì sao nhỉ? ????? Lúc đấy chắc phải 70D rồi, liệu Thần ca có “chấp nhận” thay đổi này ko nhỉ?

      • Ôi trời…. em có thể làm em gái ruột của anh Thần, sis là sis chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này. [đỏ mặt]

      • iem tự nhận là ng bị chịu ảnh hưởng nhiều nhất của Thần ca mà ss *đỏ mặt*
        iem vốn ngây thơ trong sáng lắm ss ak, chị tại Tâm Tâm (sản sinh ra 1 thế hệ toàn các soái ca BT, cầm thú….), Thần ca và cả ss nữa. Đầu độc tâm hồn của các thiếu nữ có trái tim non nớt bé bỏng như iem nè
        -ing

      • Ôi trời, sis có làm j đâu nào, sis chỉ làm theo CV thôi em, oan cho sis quá 🙂

        Hôm trước, có em nói với sis, H của ĐPHC nhẹ nhất trong các TT của Tâm Tâm. Ôi, sis phục mấy em trẻ, level của các em cao hơn sis bội phần 🙂

      • căn bản là do khẩu vị của các bạn ấy nặng quá mà ss.
        Thế ss có đọc nhiều tiểu thuyết ko ạ? Có bộ nào hay hay, nhẹ nhàng, lãng mạn giới thiệu em với. Em thích nhất là Tâm tâm với Cố Mạn ss ạ

      • Cố Mạn sis nghe danh nhưng thực sự là sis chưa hề đọc TT nào của cô ấy hết, khi có time hơn sis sẽ đọc.

        Nếu em thích nhẹ nhàng, sis khuyên em nên đọc truyện của Thanh Sam Lạc Thác, lối hành văn và xây dựng nhân vật của Thanh Sam khá giống với Tâm Tâm, nữ chính mạnh mẽ… hình như có vài bộ đã được xuất bản ở VN rồi đấy. 🙂

  3. vậy ạ, thế thì em phải đọc thử mới được. Từ độ đọc bộ “Động phòng..” của Tâm Tâm là em kết luôn cách hành văn của chị và tìm đọc hết những tr chị viết luôn.
    Còn Thanh Sam thì em chưa nghe bao giờ. Em sẽ đọc 1 vào tr của tác giả này xem sao, cám ơn ss nhé !

    • Chờ sis 1 thời gian nữa, sis sẽ có bài giới thiệu cảm nhận 1 TT gây cho sis rất nhiều cảm xúc.

      Cám ơn em nhiều lắm, sau ĐPHC sis có dự án mới, e nhớ ug hộ sis nhé. Nói thế chứ sis cần nghỉ ngơi 1 thời gian, sis đuối đứ đừ 🙂

  4. vâng, em sẽ ủng hộ và pr nhiệt tình cho ss. Nói thật là em rất thích văn phong của ss đó. Mà hình như ss cũng là fan cuồng của “Đạo tình” bên kites đúng ko ạ? Dạo gần đây em mới bị sụp hố tr này , đọc 1 lèo 109c mà ko chán luôn.

    • Ôi trời, sis là sis mê Đạo Tình từ lúc nó mới ra đời… đeo mãi đến tận giờ. Cụ thể là sis mê đại ca lắm, thích những anh đặc biệt thế, ít nói, lạnh lùng và đặc biệt là “Đạo Tình” là TT “rau sạch” trong hàng tá ngôn tình “bị sâu” hiện nay. 🙂

      Em có thấy Đạo Tình hợp với em k?

  5. em rất thích thể loại hắc bang, phiêu lưu thế này. Đặc biệt là 1 anh rau sạch 100% như Mặc ca. Tề đại ca lạnh lùng, bình tĩnh, cơ trí, thông minh và cũng rất bá đạo ❤

    • Vậy sao?? hjhj, hắc bang có nhiều cái cũng hay đấy. Nhưng thuần hắc bang thì hình như rất ít, hầu như chỉ có Quan Hệ Nguy Hiểm mà thôi

      • Phượng

        e nhớ k nhầm thì Trần Bắc Nghiêu ý cũm sạch lắm Từ Bi Thành thì phải :)~

  6. vâng, em thích các tình huống phiêu lưu mạo hiểm mà Chu Ngọc nghĩ ra, công nhận bà chị này trí tưởng tượng phong phú ghê. Nhưng mấy cái cảnh thoát hiểm cũng hơi vô lí, 1 2s mà cũng thoát đc thì em quá phục 2 nv chính

    • Có thể nói nó là viễn tưởng mà em.

      Gần đây đi đâu sis cũng nghe khen thể loại này, bên Tàu họ chuộng cổ đại và viễn tưởng lắm 🙂

  7. .•♥LanღAnh♥•.

    Thực sự rất cầm thú =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: