Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách – Ngoại truyện 6 [Phần 6]

ĐỘNG PHÒNG HOA CHÚC SÁT VÁCH

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngoại truyện 6: Cuộc sống hôn nhân của Tham mưu trưởng Diệp Chính Thần

Phần 6: Thăm người thân

***

Bởi vì yêu, bởi vì để tâm, cho nên mới đau khổ, mới có thể tổn thương.Nhưng loại đau khổ và tổn thương này sẽ không mảy may làm ảnh hưởng gì đến tình yêu mà nó chỉ khiến cho tình yêu ngày càng nồng đậm, ngày càng sâu sắc hơn thôi.

Action 1

Cuộc sống vợ chồng hợp pháp trải qua chỉ mới hai ngày, hoàn toàn giống với quy luật vợ chồng mới cưới gắn bó như keo sơn, hầu như lúc nào anh và cô cũng thân mật đến mức chạm vành tai lồng mái tóc.

Trong nhà hàng Tây Âu thanh lịch, ngoài rượu sake và ánh nến lãng mạn, còn có tiếng đàn violon du dương vang lên, Tham mưu Diệp cầm lấy bàn tay của Diệp phu nhân, anh lồng một vật mát lạnh vào ngón tay áp út của cô.

Size nhẫn rất vừa vặn, kim cương được đính trên nhẫn cũng vừa khéo phù hợp với tay cô, nhỏ một chút thì không đủ sáng, lớn hơn một chút thì lại quá khoe khoang sự giàu có của mình.

Đây hẳn là thiết kế tao nhã của Cartier, kỹ thuật thủ công độc nhất vô nhị ấy đạt đến độ hoàn mỹ, khi mang vào ngón áp út thon dài của cô liền khẳng định đó chính là tình cảm chân thành, cũng là lời hứa hẹn kiên định của anh.

Đủ để thấy rằng chiếc nhẫn này, chính là anh đã dùng trái tim để lựa chọn cho cô.

Từng góc cạnh lấp lánh tinh tế của viên kim cương, khiến cô không khỏi nhớ đến chiếc nhẫn đã từng đeo trên ngón giữa tay cô, ngay lập tức Bạc Băng lại nhớ đến bác trai Ấn đang nằm trong bệnh viện, không biết hiện giờ chân tay của ông đã hoạt động lại bình thường chưa, bác gái đã lớn tuổi như vậy, không biết một mình có thể chăm sóc tốt cho bác trai Ấn hay không.

“Em đang suy nghĩ gì vậy?” Diệp Chính Thần khẽ đưa tay về phía cô, anh không tự chủ được mà vuốt lên đôi mày đang nhíu chặt của cô.

Bỗng nhiên Bạc Băng ý thức được bản thân mình đã thất thố, trong không khí lãng mạn như vậy, quà tặng trịnh trọng như vậy, cô chẳng những không biểu hiện vui vẻ mà lại còn nhíu mày như thế này đi.

“À…” Cô vội vàng khôi phục lại tâm trạng của mình, chuyên tâm mà đối phó với ông xã mới cưới: “Em đang suy nghĩ, tại sao anh lại không mua tặng em chiếc nhẫn kim cương năm carat?”

“Anh muốn là mua thôi, nhưng em có dám đeo không? Em không sợ có người nghĩ là em được gả cho ông chủ mỏ than ở Sơn Tây, rồi bắt cóc em à?”

“Có anh ở đây, ai dám bắt cóc em?”

“Anh không phải lúc nào cũng ở bên cạnh em…”

Suýt chút nữa cô đã quên. Nhớ đến khoảng thời gian ở chung của cô và anh dạo này, gần thì ít mà xa cách thì nhiều, cô mới hiểu được một cách rõ ràng, năm đó vì sao mẹ cô lại khuyên rằng cô không nên gả cho quân nhân.

“Em đã từng suy nghĩ đến việc…” Diệp Chính Thần thử hỏi thăm dò: “Tùy quân…”

Tùy quân? Theo anh đến Bắc Kinh, sống theo cuộc sống của quân đội, nghe qua thì thật là tốt, nhưng còn công việc của cô, rồi cả bố mẹ cô, và còn có rất nhiều vấn để cần phải đối mặt.

Nhìn được vẻ do dự của cô, Diệp Chính Thần không miễn cưỡng cô nữa, anh chuẩn bị đổi đề tài, thì điện thoại vang lên.

Anh nhìn thoáng qua số điện thoại, rồi lập tức nhận cuộc gọi, người ở đầu dây bên kia thông báo một cách trôi chảy cho anh biết rằng anh phải lập tức trở về quân đội.

Anh nghe được tình hình đang có vẻ nghiêm trọng, anh liền giơ tay che microphone lại: “Xảy ra chuyện gì?”

Câu nói kế tiếp cô nghe không rõ lắm, loáng thoáng chỉ nghe được cái gì động cơ thí nghiệm khi cho bay ra không gian xảy ra vấn đề.

Sắc mặt Tham mưu trưởng Diệp lập tức thay đổi, cơm cũng chưa kịp ăn đã vội vội vàng vàng đáp chuyến bay quay về quân khu.

Đây chính là cuộc sống tân hôn của cô, nó cứ lẳng lặng mà dừng lại như vậy.

Action 2

Từ ngày Diệp Chính Thần trở lại quân khu đến nay lại bắt đầu không có tin tức gì của anh.

Bạc Băng vẫn trải qua cuộc sống một mình, vô cùng bận rộn, thậm chí có khi cô còn nghĩ kết hôn chỉ là một giấc mơ, cô vẫn là một người độc thân.

Chỉ có đôi lúc cô quét dọn căn phòng sát vách, thấy rèm cửa màu lục nhạt trên cửa sổ thì cô mới cảm giác được sự tồn tại của anh, tuy có phần xa xôi nhưng lại vô cùng chân thật.

Cũng như mọi khi, cô về nhà vào ngày nghỉ cuối tuần.

“Tiểu Băng, hôm nay con có thấy bác Ấn không? Sức khỏe ông ấy khôi phục thế nào rồi?” Lúc ăn cơm, mẹ cô hỏi.

Bởi vì bố Ấn Chung Thiêm đã lớn tuổi, tuy rằng ca giải phẫu thành công, nhưng sự phục hồi của cơ thể không được lý tưởng lắm.

Công việc của Ấn Chung Thiêm lại bận rộn, không thể không rời khỏi Nam Châu, sức khỏe mẹ Ấn Chung Thiêm lại không tốt cho lắm, bà hoàn toàn không thể chăm sóc cho bệnh nhân. Chỉ trong một tuần, dường như mẹ Ấn Chung Thiêm đã già đi mười tuổi, cả người cũng gầy đi trông thấy.

Vì không muốn mẹ cô lo lắng nên Bạc Băng vẫn chưa nói ra điều này.

Ở trước mặt người nhà bệnh nhân, cô không thể không nói tình huống xấu nhất cho họ biết, để đề phòng nhỡ như xảy ra việc không hay.

Nhưng khi đối mặt với người nhà của mình, thói quen của cô là chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu: “Con đã đến xem rồi, bác Ấn hôm nay đã khá hơn rất nhiều, có thể xuống giường hoạt động. Tháng sau có thể bắt đầu tiến hành trị liệu.”

“Nhưng mẹ nghe bác gái của con nói, hiện tại trạng thái tinh thần của ông ấy không được tốt, nhất là khi nghe Chung Thiêm muốn thôi việc để chăm sóc cho ông ấy thì nói thế nào ông ấy cũng phải xuất viện…”

Tay cầm đôi đũa của Bạc Băng bất giác siết chặt: “Chung Thiêm muốn từ chức?”

“Đúng vậy, Chung Thiêm luôn là đứa con hiếu thảo, bác trai của con đột nhiên trở nên như vậy, cậu ấy ở bên ngoài làm sao có thể an tâm được. Mẹ còn nghe bác gái của con nói, Chung Thiêm không quen với cuộc sống bên đó, vả lại áp lực công việc vô cùng lớn.”

“Nhưng mà, anh ấy từ chức, sau này sẽ phải là sao?”

Mẹ cô suy nghĩ một lát, hỏi: “Mẹ nghe nói công việc hiện tại của Chung Thiêm là do Chính Thần sắp xếp, nếu không phiền, con có thể nhờ nó giúp một chút không, điều Chung Thiêm về Nam Châu!”

“Chung Thiêm là cán bộ quốc gia, muốn điều động công tác rất khó.” Bạc Băng khó xử nhìn mẹ cô, không phải là cô không muốn giúp, mà là đối với Diệp Chính Thần, cô hiểu rõ hơn ai hết, nếu cô mở lời nhờ anh giúp điều Ấn Chung Thiêm về Nam Châu công tác, khẳng định anh sẽ không nói nhiều lời, mà lập tức điều Ấn Chung Thiêm lên cao nguyên.

“Mẹ biết, nhưng với quan hệ của Chính Thần… chắc là có thể mà?” Bà Bạc đâu biết rằng Diệp Chính Thần và Ấn Chung Thiêm đã từng xảy ra chuyện ân ân oán oán, thấy Bạc Băng còn do dự, bà lại cố gắng hết sức để thuyết phục cô: “Tiểu Băng, con và Chung Thiêm dù sao… Chúng ta cũng nợ gia đình họ, có thể giúp được, thì giúp một tay đi.”

“Con sẽ cố gắng tìm biện pháp.”

Action 3

Tại một nhà hàng cao cấp ở Nam Châu, Bạc Băng với nụ cười cứng nhắc gặp vị Cục trưởng nào đó.

“Đã muộn thế này, cô một thân một mình thật bất tiện, hay là tôi đưa cô về nhà trước.” Cục trưởng Diêu khách khí nói, vẻ mặt tươi cười thanh tú của anh ta nhìn qua vô cùng chân thành.

“Cám ơn, tôi có lái xe đến, đang đỗ ở phía đối diện.”

“À, vậy cô lái xe cẩn thận một chút, cô vừa uống hai ly rượu vang đấy.”

“Không sao. Hàm lượng cồn của rượu vang không cao, tôi không sao đâu.” Thấy Cục trưởng Diêu lên xe, chuẩn bị rời đi, cô vội vàng nói: “Cục trưởng Diêu, tôi muốn nói với anh chuyện này…”

“Cô yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng, cô cứ chờ tin tức của tôi.”

Chiếc xe chở Cục trưởng Diêu chậm rãi rời đi biến mất trong đêm tối, lúc này Bạc Băng mới thu hồi nụ cười gượng gạo của cô, đứng trên con đường nhỏ thở phào nhẹ nhõm.

Cô quen biết Cục trưởng Diêu đã được ba năm. Lúc ấy cục trưởng Diêu ba mươi tuổi, anh ta kiểm tra sức khỏe và bị chuẩn đoán lầm là mắc bệnh ung thư phổi, sau đó đến bệnh viện của Bạc Băng đang làm để tái khám, cô đã tư vấn rất nhiều chuyên gia. Cuối cùng cũng đã loại bỏ khả năng mắc bệnh ung thư của anh ta.

Cục trưởng Diêu rất cảm kích tấm lòng của Bạc Băng, mỗi lần nhìn thấy cô cho dù là từ phía xa xa, anh ta đều cố gắng đến chào hỏi cô, thăm hỏi vài câu.

Dần dần, hai người trở nên thân quen, cho dù bị bệnh gì, Cục trưởng Diêu đều tìm đến Bạc Băng, còn nói là khi nào cô gặp khó khăn, cứ việc đến tìm anh ta hỗ trợ. Nhưng Bạc Băng chưa bao giờ đến nhờ anh ta giúp đỡ điều gì, lúc này đây, vì Ấn Chung Thiêm, cô chỉ còn cách đến tìm anh ta để thử vận may.

Đương nhiên, có thể thành công thì tốt, nếu không được, coi như cô cũng đã cố gắng hết sức.

Đường xá về đêm, rất ít xe, khá lạnh lẽo.

Cô chờ thật lâu, cũng không thấy có chiếc xe taxi nào chạy qua.

Không biết là do cô uống hai ly rượu vang, hay là do vừa rồi cô xã giao cùng với Cục trưởng Diêu quá chú tâm nên hao tổn tâm sức, cũng có thể là vì những ngày gần đây buổi tối cô đều thức để chăm sóc bố Ấn Chung Thiêm nên không nghỉ ngơi đủ, mà bây giờ trán cô đang nóng như lửa, tay chân dường như cũng không phải của chính mình, mỗi một bước đi đều như đang bước trên mây.

Lúc con người yếu đuối nhất, cuối cùng vẫn là nhớ đến người mà mình yêu thương nhất.

Bạc Băng nhìn về ngọn đèn phía xa xa, cô nhớ anh, muốn biết anh đang ở đâu, bận rộn như thế nào…

Điện thoại vang lên, cô nghĩ là mẹ cô nôn nóng muốn biết kết quả, Bạc Băng lấy điện thoại ra, lại phát hiện người gọi cho mình chính là người mất tích đã hơn một tuần nay – Diệp Chính Thần.

Bỗng nhiên cô như có sức lực vô tận, cười tươi mà nhận cuộc gọi: “Tham mưu trưởng Diệp, cuối cùng trong lịch trình bận rộn của ngài, ngài vẫn còn nhớ đến người vợ mới cưới này sao?”

“…” Bên kia điện thoại trầm mặc vài giây, sau đó truyền đến giọng cười thoải mái: “Nếu anh nói, hằng đêm anh đều nhớ em da diết, em có tin không?”

“Vâng, nếu anh nói là ‘ngày ngày’, em chưa hẳn đã tin, nhưng nếu anh nói ‘hằng đêm’, thì đối với sự hiểu biết của em về anh, em tin tưởng tuyệt đối không chút nghi ngờ!”

“Em vẫn luôn hiểu anh như vậy.”

Cô cười, đúng lúc thấy xe taxi chạy qua, tiếng còi vang lên hướng về phía cô, thu hút sự chú ý của Bạc Băng.

Nhưng cô lắc lắc tay với siêu tài xế taxi kia, tiếp tục trò chuyện với bạn Tham mưu nào đó, cô sợ bất cứ điều gì có thể làm ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện ngọt ngào của cô và anh lúc này.

“Đã trễ như vậy, em còn ở bên ngoài sao?” Anh hỏi, dường như đã nghe được tiếng còi xe taxi.

“Vâng, ăn một bữa cơm với bạn ấy mà.”

“Bạn nào?” Anh hỏi.

Sợ anh hiểu lầm, cô thuận miệng trả lời: “Bạn đồng nghiệp.”

“Ừ.” Anh không nói gì nữa, loại trầm mặc ngoài ý muốn này, bỗng nhiên khiến cô có chút bất an.

Quả nhiên, câu nói tiếp theo của anh là: “Anh nghe nói, em muốn giúp Ấn Chung Thiêm được trở về công tác ở Nam Châu, có thật vậy không?”

Bạc Băng cầm điện thoại, sửng sốt thật lâu, thật không hổ danh là người đã từng làm gián điệp, tin tức nhanh nhạy đến mức làm người khác khó có thể tin.

“Không phải là em muốn, là bố mẹ của anh ấy sức khỏe không được tốt, hy vọng là anh ấy có thể chuyển công tác về Nam Châu, sẽ tiện chăm sóc họ hơn.”

Bạc Băng cố gắng giải thích, nhưng Diệp Chính Thần lại lên giọng chất vấn khiến cho lời giải thích của cô trở nên yếu ớt: “Tại sao bố mẹ hắn không tìm người hỗ trợ, tại sao Ấn Chung Thiêm lại không ra mặt? Cần em nhỏ giọng đi cầu xin người khác à, mời người khác uống rượu nói chuyện, tửu lượng của em thế nào, em không biết sao?!”

“Em…” Tửu lượng của cô đúng là hơi kém, nhưng hai ly rượu vang cô vẫn có thể chịu được.

“Em có nghĩ đến không, ngộ nhỡ Diêu Thừa Vũ có ý quấy rối em thì sao?” Giọng nói của anh càng ngày càng lạnh, dù cách một tầng sóng điện vẫn khiến xương cốt cô rét lạnh, răng môi cô đều run lên: “Lại vì Ấn Chung Thiêm chịu nhục, hiến thân một lần nữa à?!”

“Ở trong mắt anh, em chính là loại phụ nữ không có lòng tự trọng như vậy sao?”

“Chẳng phải em đã từng vì Ấn Chung Thiêm mà cởi bỏ quần áo trước mặt đàn ông sao?”

“Anh!” Lần đầu tiên cô phát hiện, gả cho một người có lối suy nghĩ nhạy bén, dạng đàn ông khi nói chuyện luôn nói trúng tim đen của người khác chính là một loại bi ai, bởi vì khi cãi nhau, chỉ cần một vài câu nói khích đúng chỗ yếu của bạn, bạn sẽ không bao giờ có lực phản bác lại.

Tự biết mình đã sai, cũng hiểu rõ ngọn nguồn thói quen nổi giận của Diệp Chính Thần, đó chính là trong tình yêu sâu sắc cùng sự ghen tuông mà anh dành cho cô, Bạc Băng cắn răng kiềm chế sự sỉ nhục và giận dỗi của bản thân, giải thích: “Vâng, đúng là em đã từng cởi bỏ quần áo trước mặt đàn ông, nhưng vì người đó là anh.”

“Đúng vậy, là anh, một người đàn ông mà em đã hận suốt ba năm… Nếu không phải vì Ấn Chung Thiêm, đừng nói đến việc em cởi quần áo, bảo em nói chuyện với anh một câu, em cũng không đồng ý.”

“Anh.” Bạc Băng hít sâu thật nhiều lần, cô mới tìm lại được âm giọng của mình: “Anh biết rõ tình huống lúc đó không phải như thế, em không muốn nói chuyện với anh, là vì em sợ…”

“Em không cần giải thích…” Anh dừng lại một chút, trong giọng nói bỗng nhiên có chút ý trêu chọc: “Anh hiểu rất rõ, ở trong lòng em, từ đầu đến cuối em không hề quên hắn.”

Làm sao cô có thể bỏ mặc được đây, Ấn Chung Thiêm đã từng đối xử với cô tốt như vậy, vào thời điểm cô bất lực nhất là Ấn Chung Thiêm đã ở bên cạnh cô, thứ tình cảm như thế, làm sao cô có thể quên được?!

“Em và Ấn Chung Thiêm từng lớn lên bên nhau, anh ấy là anh trai em, là người thân…”

“Cho nên, em vì hắn ta, cái gì cũng có thể làm?”

“Không phải!” Cô nói lớn tiếng, nhưng thanh âm phát ra lại vô cùng yếu ớt vô lực.

Trời đất xoay tròn, đầu cô đau như muốn vỡ ra, hai tay Bạc Băng mạnh mẽ bám víu vào hàng rào chắn, nhưng cô vẫn không cách nào đứng vững: “Em và Cục trưởng Diêu quen biết đã lâu rồi, em hiểu rõ con người anh ta, anh ta có thể không giúp em, chứ không bao giờ quấy rối em.”

“Hiểu rõ? Em có thể hiểu được bao nhiêu? Em có biết cậu ấy là bạn của anh không? Em có biết cậu ấy tiếp cận em là có mục đích không?”

“Bạn của anh?!”

Khó trách! Khó trách cô vừa tiễn Cục trưởng Diêu chưa đến mười phút, Diệp Chính Thần lập tức có thể biết mọi chuyện một cách thật rõ ràng.

Cô nên sớm nghĩ đến, một Cục trưởng có tương lai đầy hứa hẹn như thế, làm sao có thể thân thiết với cô như vậy, cô nên sớm nghĩ đến mới phải.

Điện thoại rơi vào tình trạng yên lặng như cõi chết, một lát sau, Diệp Chính Thần bất đắc dĩ thở dài: “Em muốn giúp Ấn Chung Thiêm, tại sao không đến tìm anh? Em tìm người khác cầu xin giúp Ấn Chung Thiêm được chuyển về Nam Châu, em có bao giờ nghĩ đến việc người ta sẽ nghĩ về em như thế nào? Hay nghĩ về anh như thế nào không?!”

“Em sợ anh hiểu lầm, sợ anh để tâm!”

“Sau lưng anh, em tìm người khác giúp đỡ, em nghĩ anh sẽ không để tâm sao?”

“Vậy anh nói đi, em nên làm thế nào?!” Cô dùng hết sức lực còn lại để hỏi anh: “Nhìn bố anh ấy bệnh nặng, thấy anh ấy lâm vào tình cảnh khó khăn như thế, em phải làm như không thấy gì sao?!”

Cô chịu đựng cảm giác cay cay ở chóp mũi, nhưng tiếng hít thở vẫn không ổn định, từ trong điện thoại truyền ra một giọng nói khô cứng.

Giọng nói của anh trầm xuống: “Em thật sự muốn hắn quay về Nam Châu?”

“Sức khỏe của bác Ấn vẫn chưa khôi phục, em lo lắng bác gái một mình…”

Anh thở dài một hơi không nặng cũng không nhẹ, rồi không nói thêm bất kì điều gì, trực tiếp ngắt điện thoại.

Nghe thấy tín hiệu báo bận của điện thoại, cô đứng trong đêm tối, không thể phân biệt rõ phương hướng.

Cô không trách anh, quá khứ của cô và Ấn Chung Thiêm luôn luôn như một quả bom hẹn giờ tồn tại sâu trong lòng của Diệp Chính Thần, không phát nổ, chẳng qua là do chưa có sự việc nào châm ngòi.

Cô cẩn thận từng li từng tí, rất sợ có gì đó tác động đến nó. Nhưng mà, rốt cuộc quả bom ấy vẫn bị châm ngòi…

Bởi vì yêu, bởi vì để tâm, cho nên mới đau khổ, mới có thể tổn thương.

Nhưng loại đau khổ và tổn thương này sẽ không mảy may làm ảnh hưởng gì đến tình yêu mà nó chỉ khiến cho tình yêu ngày càng nồng đậm, ngày càng sâu sắc hơn thôi.

Action 4

Một tuần sau, Ấn Chung Thiêm nhận được thông báo được chuyển công tác về Nam Châu, anh ta đã chuẩn bị quay về Nam Châu nhận công việc.

Cô lại gọi cho Diệp Chính Thần, nhưng trả lời cô vẫn là một giọng nói ngọt ngào được ghi âm: “Thật sự xin lỗi, số điện thoại bạn gọi hiện nay đã tắt máy, hoặc đang nằm ngoài vùng phủ sóng, xin vui lòng gọi lại sau…”

Cô thật sự không biết, anh đúng là đang ở ngoài vùng phủ sóng hay là anh cố ý không muốn nhận điện thoại của cô?

Cô đương nhiên không biết, đêm đó, vì muốn tìm được tín hiệu để trò chuyện với cô, đêm khuya anh phải lái xe ô tô trèo đồi lội suối…

Mà Diệp Chính Thần cũng không biết, sau đêm đó, cô sốt cao liên tục, nằm viện suốt một tuần.

Tuy rằng chức vị vợ quân nhân trang nghiêm là thân phận vĩ đại mà cô luôn luôn ước mơ, nhưng khi đối mặt với sự nhung nhớ da diết sau cuộc tranh cãi ầm ĩ kia, thì giấc mơ vĩ đại nào cũng đều trở nên bé nhỏ, không đáng kể.

Vào một buổi sáng, Diệp phu nhân không thể kiên trì được nữa, quyết định mua một vé máy bay, bay thẳng đến quân khu ở Bắc Kinh.

Tên đơn vị mà Diệp Chính Thần từng thuận miệng nhắc với cô, rất nhanh cô đã tìm được trụ sở sư bộ của quân khu, phía trước được bảo vệ rất nghiêm ngặt, mỗi một lính gác đều mang súng bên người, xếp hàng trải dài như rừng thông. Bảng tên trụ sở chính của quân đội với tám chữ được khảm vàng lấp lánh, lối đi trải nhựa đường bằng phẳng, hai bên đường được lát đá màu xanh, dọc lối đi có một hàng cây Tùng, tất cả đều rất uy nghiêm, trang trọng.

Cô mới đi được hai bước, một anh lính lập tức ngăn cô lại, trong tay anh lính còn cầm một khẩu súng đen sẫm bức người: “Xin trình giấy ra vào.”

Bạc Băng vội vàng lui ra sau từng bước.

“Xin hỏi, Diệp Chính Thần có đang ở quân khu không?” Bạc Băng hỏi thử.

Nghe được cái tên này, vẻ mặt của anh lính hơi kinh ngạc, nhìn cô đánh giá một lát, giọng nói trở nên khách khí hơn: “Cô tìm Tham mưu trưởng Diệp có việc gì không?”

“Tôi chỉ là đến tìm anh ấy…”

“Thật sự xin lỗi, Tham mưu trưởng Diệp hiện nay không ở quân khu.” Ý câu này có thể hiểu là mời cô ngày khác lại đến.

“À, có cách nào để tôi có thể tìm được anh ấy không? Điện thoại của anh ấy không mở nguồn, đã lâu lắm rồi tôi không liên lạc được với anh ấy, không biết đường dây điện thoại của các anh có thể liên lạc với anh ấy được hay không.”

Anh lính lại một lần nữa chăm chú quan sát cô, giống như đang đoán thân phận của cô, thấy vậy, Bạc Băng liền nói: “Tôi là… bà xã của anh ấy.”

Hai chữ “bà xã” giống như một ngòi nổ được vứt ra, anh lính không dám chậm trễ, dẫn cô đi vào phòng khách.

“Chị chờ một lát, để tôi đi điện thoại hỏi một chút.”

“Cám ơn!” Anh lính cấp tốc gọi điện thoại: “Chỉ huy Trương, làm ơn nói với Tham mưu trưởng Diệp là có bà xã của ngài ấy đến tìm… Vâng, Vâng!”

Dập điện thoại, anh lính cung kính kéo một chiếc ghế dựa: “Mời chị ngồi, chỉ huy Trương sẽ đến ngay ạ.”

————————————-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: 

Ngọt ngào quá sẽ gây ra nhàn chán, nên cho họ cãi vã ầm ĩ một trận, haha…

Cá nhân taôihiểu về tiểu thuyết ngôn tình như thế này: trong tình yêu, cãi vã ít thì tình càng đậm, cãi vã nhiều thì tình sẽ loạn.

PR chút: [Cô Yên] tên đầy đủ [Nhất Lũ Cô Yên Nhiễu Giáng Trần] chính thức được đào tiếp, bộ tiểu thuyết này được tôi manh nha viết về tình yêu anh em đã lâu, ta vẫn luôn muốn viết tiếp, nhưng không có thời gian, gần đây tôi không có dự định đào hố mới, thôi thì gặp dịp tôi sẽ điều chỉnh cái cũ và viết luôn cái mới.

Ngồi ở đây đào hố khiến tay tôi tê cứng rồi, hãy nhanh cổ vũ ta đi, nhắn nhủ nhiều lên tí, sẽ biếu sách có ký tên.

Advertisements
Categories: Động Phòng Hoa Chúc | Nhãn: , , , | 30 phản hồi

Điều hướng bài viết

30 thoughts on “Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách – Ngoại truyện 6 [Phần 6]

  1. Namdai

    Thanks thanks ss. Có chap mới rồi, hạnh phúc quá. Không biết chap sau 2 ac gặp nhau ra sao, hồi hộp… Cố lên ss ơi. Ss giữ sức khoẻ nhé. Iu ss.

    • Lần này tung hết rồi nghỉ ngơi 1 thể.

      Chap sau sẽ rất thú vị 🙂

      • Namdai

        Mong chờ. Hihi. Ngày nào mình cũng chạy ra chạy vô để hóng truyện hết. Ss hứa phải giữ lời đó.

      • Hứa mà…. hjhj… Mai vào có P7

        Chúc em vui 🙂

  2. miu miu sieu luoi

    thank ban

  3. phamhang

    bạn dịch hay lắm

  4. khi nào có chap sau thế b?? mún xem wá>< thanks b ^^ tr hay wá

  5. viviphong

    mong chap sau wa’ ^^

    • Mai sẽ có, chắc tớ sẽ cố để tiến độ 1 ngày/1 chap luôn. Hoàn cho các bạn đọc, tớ biết tâm trạng của những người luyện NT

  6. viviphong

    hihi.. vậy thì thích quá….tks nàng nha’:D

  7. mấy ngày nay tâm trạng bực bội, buồn chán @#$#$^ stress đủ điều nên em chưa đọc nữa T.T hi vọng tối nay sẽ khá hơn rồi ngồi đọc T____T

    • Em sao thế em??

      • sắp vào học nên tâm trạng hơi khó chịu ạ, bị áp lực *_*
        trời nóng càng thêm khó chịu. trời mưa thì tự nhiên cảm thấy buồn. nào là đọc “Trọng Tử” rồi “Từng có ng,…” nên càng thấy bức bối T____T chả hiểu sao nữa ạ.

        dnày thấy ss tâm trạng cũng k tốt nhỉ 😦

      • Tâm trạng sis k tốt gần 1 tháng nay rồi em, áp lực công việc và rất nhiều việc, nhưng sis k sao, sis cũng lớn rồi cũng đã từng gặp nên sis điều chỉnh được.

        Em đừng buồn chuyện vào học, đôi lúc sis mơ về thời học sinh mãi, nếu được, sis nguyện đánh đổi j đó để có được 1 ngày làm học sinh thôi sis cũng bằng lòng

      • đúng là con người chẳng bao giờ thoả mãn với bản thân nhỉ. em ngồi trên ghế nhà trường, thì chỉ mong vào ĐH xong rồi đi làm. em chưa biết làm gì nhưng nói chung em chỉ muốn làm thật nhiều thật nhiều thôi. nhiều ng thấy trường của em lấy điểm cao nên cứ nghĩ là học giỏi -> học sinh cũng phải giỏi. nhưng mà ‘học tài thi phận’ mà =___= em chả biết do em hên hay tại hồi lớp 9 em cố gắng mà vào đc. nhưng vào xong thấy hối hận. chạy đua đủ kiểu. chỉ cần hạng 10 thôi là cũng bị ng lớn cằn nhằn rồi. rồi vào phải cái lớp lắm đứa nguy hiểm. đi học em như kiểu bị cô lập ý. chả tin đc ai cả. năm nay cuối cấp rồi, ai bảo gì thì bảo nhưng em tuyệt đối hối hận khi đặt chân vào cái trường này.
        rồi k chỉ chuyện học, bảo thất tình cũng chẳng phải… @#$^ chỉ là k biết nói tnào. rồi còn chuyện bạn bè, bạn thân em đi du học mà đến lúc nó ra sân bay em mới biết TT TT

        ss thử chạy bộ xem sao. em thấy chạy bộ xả stress cũng tốt lắm :-< em cũng toàn thế.

      • Em bị stress đấy, sis nói em nghe… Biết học rất quan trọng nhưng em đừng quá chú trọng vào lúc này. Em đang bị stress nên vừa học vừa thư giản. Đừng ép bản thân và tạo áp lực cho mình.

        “Học giỏi k có nghĩa là ra đời bạn sẽ tìm được nhiều tiền hơn tôi”, học hay cũng quan trọng vì em cần kiến thức, nhưng quan trọng nhất là em phải định hướng được tương lai và cuộc sống, nghề nghiệp của em. Cuối cấp rồi nên em nghĩ đi là vừa, nếu em định hướng sai, thì em có là thiên tài em vẫn thất bại, nếu em định hướng đúng, học vấn em tầm tầm em vẫn thành công.

        Cố lên em, chúc em thành công 🙂

      • k học thì cảm thấy k bằng ng ta, mà học nhiều thì lại thấy mệt :(( cứ như đang phải chạy đua ý ạ.

        em thấy mãi em chả lớn lên nổi. ai hỏi em có sở thích gì em cũng chả biết. muốn làm gì em cũng chả biết luôn. chẳng biết mai mốt phải theo ngành nào cả 😦

        Cảm ơn ss nhiều lắm 🙂

      • Cô bé, em phải biết bản thân em cần j chứ. Suy nghĩ đi là vừa rồi đấy. Cố lên em 🙂

      • hihi. thank you ss ạ 🙂
        chúc ss cuối tuần vui vẻ >w<

  8. ss thì, quá đáng thế ko biết
    post tr mà chẳng hú em 1 tiếng, làm cho em bây h mới đc đọc tr *chu môi*
    “Cô yên” ss đã đọc chưa ạ? Em đọc đến nửa tr xong lại thôi

    • Chưa em… nhà Kites có bạn bảo sis làm, cơ mà sis sợ Tâm quá nên chưa nghĩ đến.

      Hay k em??

      • cũng hay lắm ss ạ, tr này ngược tâm dã man luôn
        em đang đọc đến đoạn “nữ 9 thủ tiết thờ chồng( anh tướng quân) 3 năm thì biết sự thật là chị và anh nam 9 ng ko phải anh em ruột”. Nghe nói OE nên em sợ lắm, chưa kịp đọc hết diễn biến phần sau

      • Cổ trang áh…. sis rất sợ cổ trang àh

      • nhiều tr cổ trang hay mà ss

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: