Hồng Nhan Lộ Thủy – Chương 4

HỒNG NHAN LỘ THỦY

Tác giả: Trương Tiểu Nhàn

Chương 4: Gặp gỡ (2)

***

Bóng dáng xinh đẹp của Hình Lộ giống như ánh tà dương ngày đông, yên lặng bước vào tim của anh, để lại một mùi hương ngọt ngào.

Bóng dáng xinh đẹp của Hình Lộ giống như ánh tà dương ngày đông, yên lặng bước vào tim của anh, để lại một mùi hương ngọt ngào.

Anh ngồi xuống chiếc bàn mà Hình Lộ vừa thu dọn sạch, sách và bút đặt ở một bên, rồi nở nụ cười vui vẻ với cô, nói: “Xem ra tôi đến rất đúng lúc.”

Hình Lộ đưa mắt nhìn anh, cô không cười, bướng bỉnh nói: “Đúng vậy! Vừa có một vị không nhà để về ngồi ở đây suốt cả buổi sáng.”

Anh cảm thấy cô bé này rất thú vị, cười cười rồi nói: “Yên tâm, tôi sẽ không chiếm chiếc bàn này quá lâu đâu, tôi có nhà để về mà.”

“Không sao cả, dù sao chỉ còn nửa ngày nữa là đóng cửa rồi, huống hồ Coffee shop vốn có chức năng như thế mà.” Hình Lộ đặt chiếc khay trong tay xuống, cô lấy bút và sổ tay ghi chép từ chiếc tạp dề ra, hỏi anh: “Tiên sinh, anh muốn dùng loại coffee nào?”

“Coffee sữa.” Anh nói.

Ánh mắt đen láy lấp lánh của Hình Lộ không khỏi cau lại, lặp lại một lần nữa: “Coffee sữa?” Trong giọng điệu của cô lộ vẻ dường như một người đàn ông mà uống coffee sữa thì rất trẻ con.

Anh ngượng ngùng nghiêng mặt, tự giải thích cho sự lúng túng của mình: “Sữa có thể hỗ trợ kinh doanh…”

“Cho nên…” Hình Lộ nhìn anh, cây bút đang ở trên tay chấm vào sổ ghi chép một cái.”

“Vừa có thể cân bằng vị đắng của coffee…”

“Cho nên…” Tay cầm bút của Hình Lộ dừng lại trong không trung.

“Hai hương vị khác nhau hòa trộn, có thể giảm thiểu ác cảm!” Anh nhếch miệng cười cười nói.

“Lý luận này rất mới mẻ, đây là lần đầu tiên tôi được nghe đấy. Lần sau lúc uống rượu tôi cũng muốn thêm một chút sữa.”

“Cô mới đến sao? Cô gái trước đây…” Anh hỏi Hình Lộ.

Hình Lộ lườm anh, nói: “Cô ấy không làm ở đây nữa. Tôi pha chế cofee cũng không tệ hơn cô ấy đâu. Anh muốn tìm cô ấy à?”

“Ờ… Không phải.”

“Nói thật cho anh biết —–” Hình Lộ nói nghiêm túc.

Anh vểnh tai, cho rằng cô nhân viên làm ở đây lúc trước xảy ra việc gì.

Hình Lộ nói tiếp: “Cô ấy đi ngủ đông rồi.”

Anh cảm thấy kỳ lạ, làm sao lúc cô gái này nói ra những lời đó có thể không cười. Lúc vừa thấy Hình Lộ, anh còn tưởng rằng cô là cô bé xinh đẹp nhưng cũng rất chất phác. Cho đến giờ anh chưa từng thấy cô gái nào thắt caravat dài mà lại đẹp đến như thế.

Anh càng có hứng thú hỏi: “Như vậy cô —–”

Hình Lộ hơi nghiêng đầu nói: “Tôi thì chỉ có thể chui ra khỏi hang núi vào mùa đông.”

“Nói vậy, cô không cần ngủ đông?”

Hình Lộ gật đầu với anh, cuối cùng cũng bật cười, nói: “Tôi có phải là mãng xà đâu!”

Anh không cười nữa, lịch sự nói: “Phiền cô lúc mang cà phê đến, cho tôi thêm một phần bánh ga-tô chocolate.”

Hình Lộ nhìn anh cau mày, lắc lắc đầu.

“Ối, bán hết rồi à? Nếu vậy, cho tôi một phần bánh nướng xốp việt quất.”

Hình Lộ lại lắc đầu.

“Nếu vậy…” Anh suy nghĩ một lúc, nói: “Cô cho tôi một phần bánh pho-mát ngọt đi!”

Hình Lộ vẫn lắc đầu.

“Tất cả đều bán hết rồi sao?” Anh ủ rũ xoay đầu về phía tủ kính ở quầy bar thì phát hiện bên trong còn rất nhiều bánh ngọt. Anh vô cùng ngờ vực, nói với Hình Lộ: “Vậy còn bánh gì cứ mang ra đây!”

Hình Lộ vẫn cau mày lắc lắc đầu.

Anh khó hiểu nhìn Hình Lộ, trong lòng nghĩ: “Đây không phải là rất kỳ lạ sao?”

Hình Lộ liếc nhìn vị khách bên cạnh đang ăn bánh ngọt, cô ghé lại gần nói nhỏ với anh: “Bánh ngọt ở đây khó ăn lắm đấy! Chỉ có cà phê là uống được thôi!”

Anh cảm thấy dáng vẻ của Hình Lộ cực kì đáng yêu, day cằm, cũng hạ giọng nói: “Tôi cũng biết, nhưng còn có lựa chọn khác sao?”

“Vào giờ này ngày mai anh đến đây đi!” Hình Lộ đứng thẳng lưng nói.

Anh tò mò hỏi: “Ngày mai sẽ khác à?”

Hình Lộ lấy đĩa bạc đặt lên bàn nói: “Ngày mai anh sẽ biết, nếu anh không ngại, hôm nay uống cofee trước đi.”

Anh cười gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Hình Lộ nâng khay lên, hài lòng bước đến quầy bar, cô bắt tay pha chế cofee cho anh. Lúc coffee nóng hổi được mang đến, mặt trên nổi một tầng bọt nước hoa văn màu trắng sữa, tổng cộng có năm cánh hoa. Anh chưa từng thấy cốc cofee sữa nào đẹp đến thế.

Hình Lộ im lặng trốn trong quầy bar, thỉnh thoảng lén lút nhìn anh xuyên qua bình hoa hồng tươi mà cô vừa mới cắm đầy. Sau đó, anh lại gọi thêm hai tách coffee giống hệt như thế nữa, vừa uống coffee vừa cúi đầu đọc sách, thỉnh thoảng cũng để sách trong tay xuống nhìn ra phía bên ngoài, cứ vậy ngồi suốt nửa ngày.

Hôm nay, coffee ở trong bụng của Hình Lộ còn nhiều hơn cả máu trong người cô, cô cảm thấy mỗi một hơi thở của cô đều phả ra mùi coffee nồng nặc, mùi hương đó rất nồng, suýt chút nữa đã khiến cô hít thở không thông.

Trên đường về, cô đi qua một quán rượu, không thấy giá tiền, cô liền mua về một chai Champagne Hoa hồng, muốn dùng hoa hồng bắt đầu một ngày, thì cũng nên lấy hoa hồng để kết thúc chứ, dù sao cuộc sống về sau cũng sẽ không giống bây giờ.

Trong nhà trọ nhỏ hẹp, cô và Minh Chân vừa ăn lẩu vừa uống champagne. Minh Chân hỏi cô ngày đầu tiên đi làm thế nào, cô ấy không hiểu vì sao cô lại nghỉ việc ở cửa hàng trang sức mà chạy đến Coffee shop kia để làm nhân viên phục vụ. Xem ra, Minh Chân cho rằng làm nhân viên phục vụ trong Coffee shop rất kém cỏi.

Hình Lộ kể qua loa. Sau đó, uống cạn bình rượu kia, cô lắc lư chao đảo cầm chai champagne lên rồi vào phòng bếp rót nước uống, cô không cẩn thận đánh vỡ bát trên sàn nhà, cái bát kia như hoa tươi nở rộ. Lúc cô ngồi xổm xuống nhặt những mảnh nhỏ lên, ngón tay không cẩn thận bị cứa, vừa vặn chính là ngón tay mà gai hoa hồng đã đâm trúng vào sáng nay.

Minh Chân bước đến hỏi cô: “Cậu sao vậy?”

Hình Lộ mút đầu ngón tay, trong lòng nghĩ: “Đây là dấu hiệu không lành ư!”

Buổi chiều ngày hôm sau, ánh nắng tà tà từ bên ngoài chiếu vào, người đàn ông kia lại đến. Lúc thấy Hình Lộ, đầu tiên anh ta gật đầu mỉm cười với cô, sau đó lại ngồi xuống chiếc bàn ngày hôm qua, cởi áo khoác trên người xuống đặt bên cạnh.

Hình Lộ bước đến hỏi anh: “Dùng giống như ngày hôm qua đúng không?”

Anh vui vẻ nói: “Đúng vậy, cám ơn cô.”

“Tôi đề nghị anh hôm nay nên dùng thử coffee đậm đặc, không nên thêm sữa.”

Ánh mắt đen láy của anh lóe lên vẻ tò mò, nói: “Tại sao phải vậy? Hơn nữa, bông hoa hôm qua trong tách coffee cô làm rất đẹp. Tôi còn muốn thỉnh giáo cô sao lại làm được.”

Hình Lộ hất cằm nói: “Cái đó không khó, chỉ cần một kỹ xảo nhỏ là được, tôi còn làm được cả hình trái tim và lá cây nữa kìa.”

Ánh mắt anh sáng rực lên, làm ra dáng vẻ hứng thú nói: “Ờ! Hình trái tim!”

Hình Lộ ngừng cười nói: “Nhưng mà, hôm nay xin nghe lời khuyên của tôi, có hai lý do —–”

Một tay anh chống cằm, làm ra dáng vẻ chăm chú lắng nghe.

Hình Lộ liếc nhìn lồng ngực rắn chắc của anh, nói: “Thứ nhất, thân thể anh rất khỏe mạnh, một ngày không uống sữa cũng sẽ không mất dinh dưỡng. Thứ hai, điểm tâm ngọt mà một lúc nữa tôi mang đến cho anh, chỉ có thể phối với cà phê đậm đặc.”

Anh gật đầu, nói: “Lý do thứ hai nghe rất hấp dẫn! Vậy nghe theo ý cô đi!”

Một lát sau, Hình Lộ dùng khay mang một tách coffee đậm đặc và một chiếc bánh ga-tô chocolate hạnh đào đen đặt trước mặt anh, nói: “Nếm thử xem.”

Anh cầm chiếc bánh ga-tô chocolate hạnh đào đen cắn một miếng, chậm rãi nghiền ngẫm trong miệng, trên mặt lộ ra biểu cảm kỳ lạ.

Hình Lộ khẩn trương hỏi: “Thế nào?”

“Ăn rất ngon! Cho đến giờ tôi chưa từng ăn chiếc bánh ga-tô nào có vị tuyệt đến vậy. Các cô thay đổi nhà cung cấp khác sao? Nên sớm làm vậy mới đúng.”

Hình Lộ lắc lắc đầu, miễn cưỡng nói: “Là tôi làm đấy.”

Anh ngạc nhiên nhìn cô nói: “Cô làm?”

“Anh không tin phải không? Trong nhà bếp có một lò nướng, không tin có thể vào xem.”

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Hình Lộ, anh cười cười nói: “Thông thường, con gái đẹp làm món gì cũng khó ăn.”

Hình Lộ bĩu môi, nói: “Xem ra, anh đã ăn rất nhiều món do con gái đẹp làm!”

Người đàn ông trẻ tuổi đỏ mặt, cúi đầu, nếm cà phê đậm đặc, trên mặt lộ vẻ khen ngợi nói: “Dùng bánh ga-tô này với coffee không thêm sữa quả nhiên rất khá, nếu không sẽ hơi ngọt.”

Lúc này, hai cô gái chạc hai mươi tuổi bàn bên kia ngửi được mùi thơm, nghiêng đầu sang, một cô trong đó kiêu căng chỉ vào chiếc bánh đã ăn được một nửa nói: “Chúng tôi cũng muốn ăn bánh ga-tô như vậy.”

“À… Xin lỗi, bánh hết rồi.” Hình Lộ nói xin lỗi.

Thế nhưng, một lúc sau, khi Hình Lộ mang thêm cà phê đến cho anh, cô lại lặng lẽ bỏ phần bánh ga-tô chocolate hạnh đào đen thơm phức vào chiếc đĩa trống trơn. Anh ra vẻ hiểu ý nhìn cô. Cô thì làm như không có gì cả.

Hai cô gái ngồi bàn bên cạnh, ngửi được mùi hương thơm phức thì cả hai đồng thời quay đầu lại, nghiêng ghế một chút, nhìn người đàn ông kia đang ăn món gì. Anh dùng lưng chặn hai đôi mắt hiếu kỳ phía sau. Mặc dù ăn có chút khó khăn, nhưng ngược lại rất có tư vị, bóng dáng xinh đẹp của Hình Lộ giống như ánh tà dương ngày đông, yên lặng bước vào tim của anh, để lại một mùi hương ngọt ngào.

Advertisements
Categories: Hồng Nhan Lộ Thủy | Nhãn: , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: