Khi Lướt Qua Nhau – Chương 37

KHI LƯỚT QUA NHAU

Tác giả: Sênh Ly

Chương 37

***

Cô lặng lẽ lau sạch bàn, quét sạch nền nhà, sau đó giả vờ vứt hết đồ thừa trong túi nhựa đi, đặt ở góc cửa phòng bếp, rồi lại nhẹ nhàng tắt đèn trong phòng bếp, trong lúc ánh đèn tắt ngúm trong nháy mắt, cô nhìn thoáng qua bóng dáng của mình đang in cửa sổ thủy tinh, phức tạp và cô đơn.

Cô xem TV một lát, sau đó lại nghe thấy tiếng bước chân trên hàng lang, tiếng mở cửa vang lên, tiếp theo là ông Tống và bà Tống đi vào, bà Tống cười sáng ngời, “Nam Nam, Tiểu Đoàn đi rồi à.”

Cô ủ rũ trả lời “Vâng” một tiếng, “Tối nay con sẽ ở đây, con đi tắm trước đây.”

“Ối, sao con không có tinh thần gì hết vậy, hay là hai đứa giận dỗi gì nữa rồi, thật là hai đứa cũng lớn vậy rồi, Đoàn Gia Thần người ta mới về, mẹ nghĩ con có rất nhiều lời muốn nói với cậu ta chứ.”

Không có sức lực để giải thích nữa, cô lựa chọn cách tạm thời trốn tránh đề tài này, chuẩn bị về phòng tắm rửa thay quần áo.

Bà Tống kiên trì đuổi theo, “Vừa rồi mẹ đã nói chuyện với mẹ của Đoàn Gia Thần, nếu hai đứa các con có tình ý với nhau thì tốt rồi, dù sao hai gia đình cũng đã biết rõ về nhau.”

“Con muốn tắm.” Cô không khỏi cảm thấy phiền não, tùy ý đá dép đi thật xa, một tay mở vòi nước, bỗng chốc hơi nước bốc lên, tiếng nước chảy ào ào, những giọt nước văng tung tóe khắp nơi, cô chỉ cảm thấy tất cả trước mắt đều trở nên không rõ.

Bà Tống vẫn còn càm ràm bên tai, “Nam Nam, thật ra trong khoảng thời gian dài như vậy, mẹ cũng không thúc giục con xem mắt hay đề cập chuyện tình yêu gì với con, thật ra bố mẹ cảm thấy Đoàn Gia Thần rất tốt, giờ cậu ta đã trở về, nếu hai con có cảm giác thì cũng có thể…”

Bỗng nhiên cô xoay người, giọng điệu có chút phiền muộn, “Mẹ, con và cậu ấy chỉ là bạn bè, mẹ đừng hở chút là suy nghĩ như vậy, có được hay không.”

Có lẽ ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa rồi.

Hiếm thấy giọng điệu của Tống Giai Nam cứng rắn như thế, bà Tống sửng sốt, Tống Giai Nam cũng hối hận, nhưng cô cũng không nói gì nữa, nói thật nhỏ “Con tắm đây”, rồi đẩy bà Tống ra khỏi phòng, cách một cánh cửa thật dày cô chỉ nghe thấy ở đâu đó trong căn nhà truyền đến tiếng oán trách của bố mẹ, “Con nhỏ này, càng lớn càng không bớt lo.”

Cô cố gắng ngâm thân thể vào nước, nhắm mắt thật chặt, mái tóc dài của cô bồng bềnh trên mặt nước, chúng quấn quanh cánh tay, vài sợi tóc kéo căng khiến da đầu cô phát đau, dòng nước ấm áp bao quanh người cô, giống như một con cá, cô không muốn suy nghĩ gì nữa.

Nếu như lúc ấy cô thật sự ở bên cạnh Đoàn Gia Thần, không biết hiện giờ bọn họ có tình cảnh như thế nào.

Nhưng nếu gặp lại Tô Lập sẽ như thế nào đây?

Cô cho rằng cô là một người kiên định, ít nhất là tình cảm của bản thân sẽ không thay đổi bất thường, nhưng nghĩ lại, cái ý nghĩ “Tôi cho rằng” này vốn chỉ có một mình cô tự nguyện, thật sự đó chỉ là một con đường không lối thoát, có lẽ cũng không chỉ đơn giản là “Cho rằng” như vậy.

Ngày hôm sau lúc tỉnh lại, ngoài phòng tuyết vẫn còn rơi, nhưng chỉ còn rất nhỏ, cô kéo màn cửa sổ, khiến cho khắp căn phòng đều tràn đầy ánh sáng, vách ngăn trên mặt đất đã bị tuyết phủ thành một vùng sáng chói mắt, gió lạnh thổi đến, những bông tuyết còn vương lại trên cây rơi xuống, tung bay trong gió.

Tuyết trên mặt đất vô cùng dày, bảo vệ trong cư xá cầm một chiếc xẻng đào tuyết để giúp cho các chủ hộ lái xe dễ dàng, bởi vì tòa soạn cách nhà rất xa nên cô đành phải đi trước nửa giờ, kết quả trên đường kẹt xe, khi đến tòa soạn thì thấy có hơn một nửa đồng nghiệp vẫn chưa đến, cô mới yên tâm mạnh dạn đi đến chỗ ngồi, chủ biên đến gõ gõ bàn cô, “Tổng biên tập bảo cô đến phòng làm việc của ông ấy.”

Cả người Tống Giai Nam khẽ run rẩy, chỉ cảm thấy cái lạnh chạy từ chân lên đỉnh đầu rồi lan truyền toàn thân.

Cô hoảng sợ nhưng cố gắng lấy lại bình tĩnh leo lên hai tầng lầu, thư ký mở cửa cho cô, cô phát hiện, ngoại trừ Tổng biên tập, còn có chủ biên mục tiêu điểm, trong rất quen mắt, cô nghĩ một lát mới nhớ đến hóa ra là giáo sư hồi đại học, cô vội vã chào hỏi, Tổng biên tập cười híp mắt hỏi cô, “Tống Giai Nam, cô cảm thấy ba tháng làm việc ở mục giải trí như thế nào?”

Cô vội vàng trả lời: “Cũng không tệ lắm.”

“À, là như vậy, vừa có điều động giữa các mục, sẽ tiến hành thay đổi nhân sự khá nhiều, tôi muốn hỏi cô trước là cô có muốn đến mục thời sự tiêu điểm cuộc sống hay không, gần đây có một vài phóng viên thâm niên đã đi, chúng tôi cũng chuẩn bị đề bạt lực lượng dự bị.”

Tống Giai Nam thầm cứng đờ người, hô hấp cũng trở nên dè dặt, bỗng nhiên vị chủ biên bên cạnh hỏi, “Có phải Đảng viên hay không?”

“Vâng.” Cô gật đầu nhẹ một cái, cô đứng cứng nhắc một lúc, ánh mắt rảo qua nhìn chủ biên, ông ta cũng nhìn cô, bỗng nhiên vỗ tay mạnh một cái, “A, cô có phải là học trò của giáo sư Vương không, tôi thấy cô rất quen mắt.”

Cô cười một tiếng, “Đúng vậy, trí nhớ của chủ biên thật tốt, khi đó thầy còn dạy chúng em chủ nghĩa Mác.”

Tổng biên tập vỗ tay cười to, “Hóa ra là đồng môn, vậy thì tốt rồi, Tống Giai Nam, đổi mục sẽ tốt hơn đấy.”

Không có ai chỉ trong vòng nửa năm lại nhảy đến những ba mục, hơn nữa càng lúc càng tốt hơn, cô lặng lẽ thu dọn đồ đạc trên bàn của mình, trong lòng luôn nơm nớp lo sợ, lần trước từ mục xã hội được điều đến mục giải trí cũng là do trong lúc vô tình bố cô nhắc đến với Tổng biên tập, nhưng lần này lại không hề có thông báo nào trước rằng cô sẽ bị điều từ mục giải trí đến mục tiêu điểm cả, có chút kỳ lạ.

Ánh sáng rực rỡ nhưng ảm đạm biếng nhác cuộn thành vòng trên bàn cô, sau đó lại bị một chiếc bóng đen lớn che lại, cô ngẩng đầu lên, miễn cưỡng nói: “Phương Ngôn Án, nước trên tóc của cậu không nên để chảy xuống sách của tôi.”

“Ha ha, vừa mới cùng lão Ngô chạy một chuyến đến khu phố trung tâm, lúc trở về nhánh cây ở cửa sân như hoan nghênh em chiến thắng trở về, bỗng nhiên bị gẫy, toàn bộ tuyết ập xuống đầu em, cho nên tuyết tan chính là mùa xuân.”

Trong lòng Tống Giai Nam nặng trĩu, tức giận trả lời, “Chiến thắng trở về, hay là ý được trở về.”

“Ôi, em biết.” Phương Ngôn Án cười đến mức cả người rung lên, “Phải đi đến mục tiêu điểm rồi, sôi nổi lên một chút để không khí đưa tiễn vui vẻ lên được không, không nên không hài hước như vậy chứ.”

Bỗng chốc cô nắm được chủ đề câu chuyện, “Sao cậu biết tôi bị điều đến mục tiêu điểm?”

Phương Ngôn Án thờ ơ trả lời: “Vừa rồi nghe chủ biên nói trong điện thoại, sao vậy, sáng sớm đừng căng thẳng chứ, ha ha, haizzz, chị sắp đi, em cũng sắp đi, thật là buồn tẻ.”

Ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào máy vi tính của người đồng nghiệp bên cạnh dời đi, “Sao thế, Phương Ngôn Án, cậu cũng bị điều đến mục tiêu điểm sao?”

“Đợt thực tập cũng sắp kết thúc rồi, không bao lâu nữa chuẩn bị thi lên nghiên cứu sinh, vào thứ bảy cuối tuần này.” Dáng vẻ Phương Ngôn Án vẫn tươi cười tủm tỉm, sau đó nhận lấy chiếc hộp của Tống Giai Nam, “Em giúp chị dời đồ sang đó, không cần phí phục vụ.”

Ba mục cùng chung một phòng làm việc, nhìn qua thì thấy đầy đủ các loại trang thiết bị, ở đây cả phóng viên và biên tập đều có lý lịch thâm niên, bình thường cô đã được biết đến, chỉ là hôm nay có khá nhiều người đã ra ngoài phỏng vấn, nên trong phòng còn lại không nhiều người lắm.

Tống Giai Nam chọn vị trí trong góc ngồi xuống, vẫn chưa ngồi xuống đã nghe thấy phóng viên ngồi bên cạnh vừa nhìn máy vi tính, vừa lớn tiếng nói: “Trên mạng nói ở Hồ Nam có tuyết, ở Quảng Đông cũng có tuyết.”

“Người gọi điện thoại báo tin, đầu dây bên kia gió như xuyên qua đây, đúng rồi, gọi điện thoại cho Tiểu Vương đến cục khí tượng, phải đến đó một chuyến.”

Tống Giai Nam nghe kỹ càng, vội vàng nhỏ giọng hỏi Phương Ngôn Án, “Không phải là Tô Lập đi Trường Sa(1) sao, có tin tức gì không?”

(1) Trường Sa: thuộc tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc.

“Ừh, hình như là bị mắc kẹt ở đường cao tốc Kinh Châu.” Phương Ngôn Án chớp mắt mấy cái, “Trời giá rét, đất thì bị đóng băng, xe cũng không đi được, dù thế nào cũng phải chờ thôi, em thấy hình như đã được gần năm tiếng.”

Vị trí làm việc phía bên kia truyền đến âm thanh lớn: “Trên mạng đưa tin đường cao tốc Kinh Châu đã bị đóng băng toàn bộ.”

“Ở An Huy tuyết rơi nhiều, hiện nay rất hỗn loạn, đường cao tốc cũng đang giới hạn toàn diện, đi lễ hội mùa xuân cũng phải trở về.”

Phương Ngôn Án nghe xong thì chậc lưỡi, “Ôi, xong rồi, mong là ông anh họ thân mến của em vẫn chưa trở về nếu không thì hỏng bét.” Sau đó điện thoại trong tay cậu ấy vang lên, thầy Trương ở phía bên kia hối thúc cậu ấy, “Thằng nhóc này, nói là đi lau khô đầu rồi không trở về nữa, còn cuộc phỏng vấn Tông Nghệ ở đài phát thanh thành phố nữa.” Cậu ấy vội vàng mỉm cười, “Chị Giai Nam, em đi đây.”

Cô vội vàng cười nói, “Ừh, tôi cũng phải làm việc.”

Cô lập tức mở máy vi tính, sau đó vào mạng, trình duyệt vừa mở lên đã trực tiếp hiện ra nội dung chủ đề, quả nhiên là văn phòng thông tin, tin tức trực tuyến CCTV đang đưa tin xác thực về khu vực có tuyết rơi.

Cô mở từng trang ra xem, lại cảm thấy có chút chết lặng, cô lại bắt đầu suy nghĩ miên man, nhớ đến lời nói của Phương Ngôn Án, trong lòng không khỏi rối loạn, cả người cảm thấy lạnh đến phát run, cô đứng lên rót một ly nước nóng nắm trong tay, nhưng vẫn thấy lạnh.

Chủ biên gọi tên cô, chỉ vào một người đàn ông trung niên bên cạnh nói, “Tống Giai Nam, cô và chú Mạc đến hiện trường một lần đi.” Cô lập tức bỏ ly nước trong tay xuống, cầm túi xách lên đi đến bắt chuyện: “Thầy Mạc, chào thầy.”

Tống Giai Nam là một người rất khéo léo, cô đặc biệt biết làm vừa lòng người khác, thầy Mạc vốn là phóng viên thời sự có thâm niên, ông ấy từng bước từng bước đi lên dựa vào năng lực của mình, ông ấy đặc biệt rất xem thường những phóng viên trẻ tuổi đi cửa sau, dường như ông ta cho rằng Tống Giai Nam dựa vào quan hệ mới được vào đây, nhưng khi nghe cô chào hỏi như thế, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái, liền cười híp mắt gật đầu rồi đi ra ngoài.

Cô vội vàng theo sau, vừa bước ra khỏi cao ốc tòa soạn đã có hai bông tuyết rơi trên mặt cô, tuyết đọng lại từ cửa trải dài trên lối đi bộ quanh co, bỗng nhiên cô nhớ đến Tô Lập, cảm thấy trong lòng vô cùng bất an, lúc này cô cũng không quan tâm đến cô gái rụt rè ngày nào nữa, lấy điện thoại di động ra, ấn một dãy số quen thuộc.

Một ca khúc thật dài, cô chờ đợi đến mức gần như không kiềm chế được, vừa định ấn thêm một lần nữa gọi lại, thì có người bắt máy, bên kia rất yên tĩnh, giọng nói của anh rất bình ổn, “Sao vậy, Tống Giai Nam?”

Bỗng nhiên cô không biết nên nói gì, mãi một lúc lâu mới lên tiếng, “Anh khỏe không, bên đó có bão tuyết, anh không sao chứ.”

Bầu không khí trầm mặc kỳ lạ bao trùm, một tiếng cười khẽ truyền đến, “Tôi rất khỏe, không có việc gì cả, tôi đã đến Quảng Châu từ sớm rồi, nhưng có thể sẽ về muộn một hai ngày do bị chặn ở đường cao tốc Kinh Châu.”

Bên kia có tiếng đóng cửa vang lên, một tiếng “Bịch” vang lên thật lớn, dường như là bị gió đập, cô nghe rất mơ hồ, liền vội vàng hỏi, “Tô Lập, anh nói gì?”

“Tôi nói, có lẽ phải về muộn một hai ngày, do bị chặn ở đường cao tốc đóng băng, thành khối lập thể.”

Tảng đá trong lòng cô cuối cùng cũng rơi xuống, cô thở phào nhẹ nhỏm, giọng nói không khỏi cao lên, “Lập thể gì chứ, là nhân thể, thế vận hội Athen hay Olympic đều có điêu khắc nhân thể thật đẹp, thế vận hội Olympic ở Bắc Kinh sẽ đưa anh đi xem.”

“Này, cái đấy là điểm sáng đó.” Bên kia cười khẽ, sau đó Tống Giai Nam nghe được có một giọng nữ vang lên từ phía xa xa, “Tô tổng, cuộc họp có tiếp tục không” cô mới hiểu ra, vội vàng nói: “Anh đang họp à, tôi không làm phiền nữa.”

Anh “Ừh” khẽ một tiếng, tiếp tục hỏi, “Tôi ở Quảng Châu, em có muốn quà lưu niệm nào không?”

“Quà lưu niệm? Không cần đâu.”

“Sữa Song Bì, cuốn trứng ngày 5 tháng 10, cuốn thịt Phượng Hoàng chay.”

Hóa ra là anh vẫn còn nhớ những món điểm tâm ngày xưa cô đã từng nhắc đến trong thư với anh, cô đã thực sự đem hình tượng của mình biến thành quỷ tham ăn lười biếng, có chút ngượng ngùng, “Tùy ý, tôi phải làm việc rồi, anh đi họp đi.”

Thầy Mạc đi ở phía trước, bước đi rất nhanh, cô cố gắng hết sức đuổi theo, vừa cầm điện thoại trong tay vừa nhìn xe cộ ở bốn phía, còn phải để ý đến tuyết ở dưới chân, ngón tay cô ấn lên phím tắt điện thoại thì bên kia truyền đến một giọng nói trầm thấp: “Tống Giai Nam, em đi ra ngoài phỏng vấn nên mặc nhiều hơn một chút, đừng để bị cảm.”

Giống như những viên trân châu được ma sát nhuyễn thành cát, âm thanh có chút khàn khàn trầm thấp, nhưng giọng điệu lại tựa như sữa Song Bì, ngọt ngào trơn bóng, trong lúc nhất thời cô không thể suy nghĩ điều gì, vô ý thức nới lỏng tay, “Bịch” một tiếng, điện thoại rơi xuống.

Thầy Mạc phía bên kia nghiêng qua, “Cô nhóc, bạn trai gọi điện thoại hả?”

Tống Giai Nam vội vàng để điện thoại vào trong túi áo, lắc đầu, “Không phải, không phải, là một người bạn.”

Một thực tập sinh cùng đi cười “hì hì” hai tiếng, sau đó lái xe đến trung tâm thành phố, vừa xuống xe đã nhìn thấy đài phát thanh thành phố đang ghi lại hiện trường, cô đứng trên cầu vượt nhìn dòng xe qua lại, cảnh sát giao thông bên cạnh nói, “Lúc sáng không ngăn được, đến hơn tám giờ mới khai thông, hôm nay tuyết vẫn rơi, buổi tối nhiệt độ có thể còn xuống thấp hơn nữa, hiện nay chúng tôi đang lo lắng đường sẽ đóng băng, toàn bộ thành phố hơn trăm con đường lớn nhỏ, sẽ điều động toàn bộ lực lượng cảnh sát duy trì giao thông.”

Ven đường có nhân viên bảo vệ trường đang đào tuyết, trong cửa hàng, chủ quán cũng bước ra để quét dọn tuyết, trên đường, khói từ những chiếc xe thải ra gây khó chịu vô cùng, chiếc xe đạp chạy qua trước mặt cô, bánh xe lắc lư, chỉ có những đứa nhóc mới vui vẻ chạy tới chạy lui.

“Đi thôi, đến nơi khác xem một chút, trở về phát toàn bộ lên mục tiêu điểm.”

Xe taxi chạy hơn một nửa thành phố, lúc đến vùng ngoại ô, có một vùng công trường trống trải đang thi công, thầy Mạc hô: “Dừng lại ở đây, vào xem một chút.”

Tống Giai Nam nhận ra đây là trung tâm hội nghị, nhưng cô chưa từng được tận mắt thấy, xem ra tin tức về nó khá ít, nơi đây chính là công trình trọng điểm của chính phủ trong năm nay, hơn nữa phải hoàn thành trước khi diễn ra thế vận hội Olympic, trong lòng cô có chút tính toán, có thể bài báo này cũng sẽ chiếm ít nhất là một trang báo, cho nên phải phấn chấn tinh thần lên để đi theo thầy Mạc.

Vùng ngoại ô thường hay xuất hiện gió lớn, bên tai cô đều là những âm thanh rào rào, Tống Giai Nam vừa đến công trường thì tóc của cô đã bay loạn không còn theo nếp, lần đầu tiên, trên mặt cô có cảm giác ma sát phát đau như thế, mũi cũng không thể hô hấp như bình thường, cô không thể làm gì khác hơn là ngẩng đầu lên hít thở từng hơi, mà những công nhân đang đứng trên cao kia, vẫn đang làm việc một cách bình thường.

Ngay lập tức cô cảm thấy mình quá yếu đuối, bước đi dưới chân bất giác nhanh hơn, “Thầy Mạc, làm một bài viết nhỏ?”

Thầy Mạc gật đầu, bên cạnh có một người phụ trách công trình đi tới, chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, “Ôi, thầy Mạc, chào thầy.”

Tống Giai Nam mới nhớ đến hóa ra đây là người phụ trách đưa tin, trong lòng cô cũng không cảm thấy kỳ lạ, người phụ trách nói, “Thầy đến vừa đúng lúc, lần trước, có một vài vấn đề vẫn không thể trả lời chắc chắn cho thầy, hôm nay đúng dịp, kiến trúc sư của chúng tôi cũng đang ở đây.”

Sau đó, người phụ trách xoay người vào trong hô to một tiếng “Quản đốc Đoàn”, sau đó nhìn vẻ mặt ngạc nhiên nghi ngờ của những người khác, người đó vội vàng giải thích: “Là thói quen nói đùa đó, Đoàn Gia Thần của Viện thiết kế kiến trúc, Tiểu Đoàn, bọn tôi thường hay gọi anh ta là là quản đốc.”

Lời vẫn chưa dứt, bên kia đã xuất hiện một người đàn ông mang nón bảo hộ, tay cầm bản vẽ đi đến, Tống Giai Nam hơi sửng sốt, nhìn về phía cậu ta, dường như Đoàn Gia Thần cũng có phần bất ngờ, ánh mắt thản nhiên nhìn cô một cái, sau đó chào hỏi nhóm người của thầy Mạc.

Trong lòng Tống Giai Nam hơi không được tự nhiên, nhưng cô nghĩ đến công việc, không nên để tình cảm cá nhân ảnh hưởng, vì vậy cô tự điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân, nhưng tâm trạng vẫn chưa kịp điều chỉnh, thì lỗ mũi đã phát đau, cô hắt hơi một cái.

Cô nhớ, gần đây cô rất hay hắt hơi trước mặt Đoàn Gia Thần.

Cậu ta chỉ nhìn cô một cái, sau đó đột nhiên xoay người đi vào phòng an ninh ở công trường xây dựng, lúc bước ra ngoài thì trên tay lại cầm theo một chiếc áo khoác ngoài, sau đó đưa cho Tống Giai Nam, nói qua loa: “Ở đây gió lớn lắm, leo lên đó sẽ càng lạnh hơn nữa, mặc vào đi.”

Tất cả mọi người đều có chút không hiểu, Đoàn Gia Thần lễ phép mỉm cười, giải thích với mọi người: “Chúng tôi quen biết nhau, là bạn bè.”

Hai chữ “Bạn bè” truyền đến tai cô không hề mang theo cảm giác gì, Tống Giai Nam nhìn cậu ta, ánh mắt phức tạp, nhưng cậu ta chỉ xoay người rồi thản nhiên nói: “Các vị có thể đi lên xem, nhưng phải đội nón bảo hộ vào, ở đây gió rất lớn.”

Bầu trời mù mịt, còn có tuyết đang tung bay trong gió, bóng lưng của cậu ta trong gió yếu ớt và thon gầy.

Bỗng nhiên, Tống Giai Nam có một loại cảm giác, trái tim cô có chút chua xót cũng có chút đau đớn.

Ánh mắt cũng rất đau, cũng rất cay.

 

Advertisements
Categories: Khi Lướt Qua Nhau | Nhãn: , , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: